Trần Kiêm Đoàn

 

Đôi điều với

MA GIỮA BAN NGÀY

           

Sau khi bài viết gởi ông Liên Thành nhan đề “Đôi điều với Liên Thành về Biến Động Miền Trung” được công bố rộng răi trên diễn đàn báo chí, ông Liên Thành đă mời tôi trực tiếp đối chất với ông trên diễn đàn ra sách của ông tại Sacramento ngày 8-11-2009.  Tôi cũng đă đáp lễ trả lời từ chối v́ xét thấy chưa cần thiết.

Tiếp theo chỉ một ngày sau đó là chiến dịch i-meo tấn công và chụp mũ cá nhân tôi nổi lên ồ ạt và liên tục.  Tất cả gồm một mớ i-meo vá víu lại thành một bài tạp lục đủ thể loại như kể chuyện, b́nh văn, ư kiến, vu vạ, bịa đặt… nhằm mạ lỵ đời tư, chụp mũ cộng sản.  Tệ hại hơn nữa là sự ngụy tạo người quen, người thân, người đồng hương, người làng và thậm chí, ngụy tạo luôn cả thư “thú tội” của tôi bằng một lối viết dung tục hạ đẳng nhằm gây mâu thuẫn chính trị và tôn giáo về cá nhân tôi.

Người cầm bút Việt Nam thường được ví như những nhà văn đứng giữa hai lằn đạn (Writers Caught in the Crossfire).  Nếu không nắm bắt được đâu là nguồn thông tin cần tham khảo học hỏi và đâu là nguồn dư luận như ma quỷ hiện giữa ban ngày cần thản nhiên và vứt bỏ th́ có lẽ nên chọn một thú tiêu dao nào khác đầy sương khói và mơ mộng hơn là viết chuyện đời thường. 

Khi viết tới những ḍng nầy, tôi liên tưởng tới một luận điểm trong thư mời tranh luận của ông Liên Thành gởi cho tôi. Đó là điểm ông xác định thái độ khinh bỉ và ghê tởm đối với những con chuột chui rúc, đục khoét, tung văi những nguồn thông tin láo khoét và xuẩn động:  Không dám ra mặt ngoài ánh sáng để nói với nhau ba mặt một lời mà ươn hèn đặt điều trong bóng tối. 

Giới lừa bịp đă coi thường và đánh giá công luận quá thấp v́ nhầm lẫn thời điểm truyền thông đại chúng chính xác và nhanh như chớp mắt hôm nay với thời kỳ rỉ tai, đồn miệng, phóng uế ngoài ngơ… thời Ba Giai Tú Xuất c̣n đi quanh chọc cười thiên hạ.    

           

Ma giữa ban ngày

 

Đọc những email mà tôi vừa gọi là “chùm thư hổ lốn” nói trên, tôi thấy vừa quen quen, vừa là lạ.  Quen v́ bắt gặp toàn người thật, việc thật.  Nhưng lạ v́ sự biến ảo tài t́nh nói không thành có.  Những nhân vật đều là những người thật bằng xương, bằng thịt mà lại là ma;  những sự việc hoang tưởng lại hóa ra như thật.

Hiện tượng ma hiện giữa ban ngày không phải là chuyện đồng bóng phù thủy thời xa xưa mà đang xảy ra lồ lộ ngay trên xứ Huê Kỳ ở thế kỷ 21.  Số là chuyện như vầy:

Ở làng Hương Cần, quả thật, có Nguyễn Văn Lũy là huynh trưởng Gia đ́nh Phật tử, có Nguyễn Ánh là xă đội trưởng, có người làng tên Nguyễn Phi là em bà con với Nguyễn Văn Lũy,  có Cao Văn Nhớ ở xóm Giữa, có Trần Kiêm Đoàn là người làng Liễu Cốc Hạ sát nách Hương Cần.  Và, sau 1975, có lắm việc lao động tập thể như việc thanh niên đi vác Gi sắt để làm sân khấu văn nghệ tuyên truyền.  Thôi th́ cứ tạm tưởng tượng như là có một sân khấu văn nghệ như thế.  Việc vác vật liệu xây dựng sân khấu là người thật việc thật nên khai thác chuyện nầy là tạo được sự chú ư và tin tưởng của người ngoài đối với người trong cuộc.  Sân khấu mở màn. Tất cả người và việc hiện ra sống động mà ai cũng h́nh dung được.  Trong khung cảnh đó, chỉ cần tưởng tượng để ngụy tạo ra một Trần Kiêm Đoàn hay một thầy tu, một nhân vật Ất Giáp Bính Đinh nào đó… mang dép râu, đội nón cối, lên sân khấu “chửi Mỹ Ngụy” th́ thật là vừa vặn cho tâm lư ṭ ṃ theo bén gót Tôn Ngộ Không vào động Hoa Sơn t́m yêu quái.  Tuy là sản phẩm của tưởng tượng, nhưng có sức thuyết phục cao v́ đánh động vào nhu cầu ṭ ṃ của người đọc. Kẻ bị ngụy tạo hay quần chúng hoài nghi không cách nào chứng minh được.  À, nhớ ra rồi! Tôi cảm thấy tiểu xảo nầy quen quen v́ hầu như nội dung của tập sách Biến Động Miền Trung đă được xây dựng trên thủ pháp của người và ma trong mê hồn trận “t́nh báo” thông tin như thế.

Tuyệt vời! Chính bà xă tôi, người đă sống bên cạnh tôi hơn 40 năm mà cũng phải thốt lên: “Thiệt là tài t́nh quá! Nếu em không phải là vợ anh th́ em cũng cho những điều bịa đặt về anh là thật hay ít lắm th́ cũng hoang mang nghi ngờ không biết anh có hành động như thế hay không.  Chỉ tội cho người không có làm mà bị hàm oan hoặc đă chết, hoặc không muốn nói hay không thể tự ḿnh nói lên tiếng nói bạch hóa cho sự chụp mũ bất lương đó.  Nếu có ai đó mà bị buộc tội xâm phạm t́nh dục theo lối thông tin t́nh báo nầy th́ chỉ có cái mền, cái gối có mắt có tai và biết nói năng th́ may ra mới lên tiếng minh oan được cho kẻ hàm oan bị ném hỏa mù.”

Trong chùm thư hổ lốn – nhưng cực kỳ ma mănh và tinh xảo theo lối “thông tin t́nh báo” – vừa nói ở trên, những kẻ ngụy tạo thông tin đă tạo ra hai “nhân chứng sống” được dàn dựng lên như người thật, nhưng chỉ là bóng ma hiện giữa ban ngày đă ném hỏa mù làm dư luận bên ngoài chẳng biết đâu là chân, đâu là giả.  Trường hợp hai nhân vật Nguyễn Phi và Cao Văn Nhớ trong chiến dịch… công đồn đả viện Trần Kiêm Đoàn tôi cũng nằm trong ma thuật nầy.

Đúng là có anh Nguyễn Phi, em họ của anh Nguyễn Văn Lũy, liên đoàn trưởng Gia đ́nh Phật tử Hương Cần đồng thời với tôi là liên đoàn trưởng GĐPT Liễu Hạ (1962-1967) cùng thuộc hệ thống liên GĐPT Hương Cần.  Anh Nguyễn Phi là một sĩ quan quân lực VNCH đă bị đi tù sau 1975, được qua Mỹ theo diện H.O và hiện đang định cư tại thành phố San Jose, tiểu bang California, Hoa Kỳ (điện thoại: 408-287-1386).

Đúng là có anh Cao Văn Nhớ, người làng Liễu Cốc Hạ ở cách nhà tôi một xóm.  Anh Cao Văn Nhớ, hiện đang c̣n ở tại làng Liễu Cốc Hạ và đang làm nhân viên trật tự tại quận Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên (điện thoại nhà: 054-355-7383; điện thoại cầm tay: 0932446266).

Cả hai anh đều ở độ tuổi lục tuần.  Sau khi liên lạc và kiểm chứng trực tiếp cả hai anh đều cho biết là họ chỉ lo sống làm ăn thầm lặng.  Hoàn toàn không để ư đến chuyện thị phi bên ngoài.  Cả hai người đều xác nhận rằng, chưa bao giờ nói với ai hay viết một điều ǵ về Trần Kiêm Đoàn, về tôn giáo chính trị ǵ cả. 

Nói tóm lại là cơ quan “t́nh báo thông tin” khuông pḥ Biến Động Miền Trung đă ngụy tạo đủ các loại thư email:  Thư chụp mũ Việt cộng, thư dựng chuyện bôi xấu đời tư, thư mạ lỵ tục tằn, thư chia rẽ tôn giáo, thư gây hoài nghi cho gia đ́nh bà con ḍng tộc… của tôi.  Những con ma xó ấy c̣n ngụy tạo luôn cả thư “tự thú đủ thứ tội” của Trần Kiêm Đoàn gởi Nguyễn Phi và thân hữu!

Với sự phán xét thông thường của công luận th́ “một điều bất tín, vạn sự không tin”, nên đến đây có thể phủi tay ném tất cả những mớ thư nặc danh và mạo danh chụp mũ ấy vào sọt rác.  Đồng thời, có đủ chứng lư để tố cáo trước pháp luật phường tội phạm mạo danh, bịa chuyện mạ lỵ và hăm hại người vô tội sau khi thẩm tra IP để truy nguyên nguồn gởi.  Tuy nhiên, tôi vẫn thấy có trách nhiệm phải đi ra khỏi cái ṿng lẩn quẩn “ma hiện giữa ban ngày” đó, v́ những điều tôi viết là để mong tránh được viễn ảnh phân hóa cộng đồng, ngăn ngừa khả năng chia rẽ tôn giáo và gây hoang mang dư luận chứ không phải viết để thỏa măn nhu cầu viết lách tiêu khiển cho cá nhân ḿnh.

Nhóm tạo huyền thoại “ma giữa ban ngày” đă manh động biến người thật thành bóng ma để “làm chứng” cho hoạt động ma nhằm tấn công một Trần Kiêm Đoàn là người thật.  Dùng người ma và việc ma để gán tội lên đầu người thật mà không cách ǵ để chứng minh “giải tội” được là tội ác ghê rợn nhất của tập đoàn Stalin đă sử dụng để kết tội, đày ải và giết chết hàng triệu người ở Tây Bá Lợi Á; lẽ nào lại tái hiện ban ngày ban mặt hôm nay?!

Nhưng đây là thế kỷ 21, là ngă tư của thế giới, là thời kỳ khoa học kỹ thuật hiện đại phục vụ con người được thấy và t́m thấy sự thật.

Những sự thật sau đây thuộc về đại chúng v́ bất cứ ai thắc mắc cũng có thể t́m thấy và đối chứng dễ dàng.  Về số điện thoại của các nhân vật liên hệ, xin vui ḷng chỉ sử dụng trong trường hợp cần đối chứng.

Sau đây là phần trả lời ngắn gọn về những Thắc mắc đă nêu ra:

 1. Thắc mắc: Thân phụ của tôi là liệt sĩ cộng sản?  Sai! Ông cụ là lính thợ thời Pháp thuộc ở đồn Ṭa Khâm. Sau ngày Nhật đảo chánh năm 1945, ông về quê, ngă bệnh và mất năm 1948, chẳng dính dấp tơ hào nào về chuyện chính trị cả.

2. Thắc mắc: Tôi dính líu với phong trào học sinh sinh viên tranh đấu Huế? - Sai! Tại Việt Nam trước 1975, tôi là huynh trưởng của Gia đ́nh Phật tử Liễu Hạ (thuộc làng Liễu Cốc Hạ).  Tôi không đi lính v́ có hai ông anh tại ngũ và có mẹ già nên tạm được hoăn dịch gia cảnh để đi học.

Tự xem ḿnh là một Phật tử độc lập, tôi không ở trong một môn phái hay giáo hội nào của Phật giáo cả.  Tôi theo con đường của Phật dạy là lấy pháp giới làm phương tiện nhưng phải tự ḿnh thắp đuốc lên mà đi.  Tôi là đệ tử của Ôn Châu Lâm tức là Ḥa thượng Thích Viên Quang (1893-1976), được ngài đặt cho pháp danh Nguyên Thọ.  Tôi học ở Thầy về ngôn giáo th́ ít mà thân giáo th́ nhiều.  Sau nầy, tôi đă lấy h́nh ảnh Thầy Châu Lâm để xây dựng cho nhân vật Thầy Tiều trong tác phẩm Tu Bụi

Tôi tham gia phong trào tranh đấu Phật giáo năm 1963 đ̣i tự do và b́nh đẳng tôn giáo.  Nhưng khi cờ Phật giáo đă tung bay trở lại b́nh đẳng với các tôn giáo bạn, khi lần đầu tiên có nha tuyên úy Phật giáo cho các chiến sĩ VNCH theo đạo Phật nằm xuống song song với nha tuyên úy Công giáo ở miền Nam, tôi hoàn toàn trở lại với việc sách đèn và không c̣n tham gia vào hoạt động phong trào nào khác.

3. Thắc mắc: Sau 1975 tôi được CSVN trọng dụng? - Sai!

Tháng 9-1975, tôi làm phó ban điều hành trường Nguyễn Tri Phương Huế, phụ trách chia thời khóa biểu và sinh hoạt thanh niên nhà trường v́ là “thanh niên trắng” (không đi lính, dưới 30 tuổi). Hai tháng sau, ông Lê Huy Linh từ Bắc vào thay thế phụ trách thanh niên, tôi chỉ c̣n làm giáo vụ. Trưởng ban điều hành trường là ông Dương Văn Lộc, trung úy VNCH biệt phái; phó ban là ông Nguyễn Văn Tám cũng là thiếu úy VNCH biệt phái.  Tháng 7-1977 tôi bị đuổi dạy v́ trước 1975 làm việc cho Peter Downs; trong lúc tất cả giáo chức miền Nam vẫn c̣n được ở lại dạy học.

4. Thắc mắc: Sau 1975 tôi đội nón cối và mang xắc cốt về làng lên sân khấu chửi Mỹ Ngụy? - Sai! Tôi làm việc ở trường học thành phố Huế, mắc mớ ǵ lại lên sân khấu nói chuyện chính trị ở làng. Nguyễn Phi đi lính ở miền Nam và đi tù ở miền Nam ngay sau 1975, năm năm sau mới được thả.  Tôi bị đuổi dạy năm 1977, nghĩa là nếu giả thử có “lên sân khấu làng” nói năng điều ǵ đó như Nguyễn Phi (ma) đề cập,  th́ chỉ xảy ra trong ṿng 2 năm khi chưa mất quyền công dân mà thôi.  Nếu thế th́ Nguyễn Phi làm sao lại vừa đi vác Gi sắt làm sân khấu cho xă đội trưởng Nguyễn Văn Ánh ở Hương Cần, lại vừa ở tù tận trong Nam (xin kiểm chứng với ông Nguyễn Văn Lũy, hiện vẫn c̣n ở tại làng Hương Cần, người anh mà Nguyễn Phi nói đến trong thư:  Điện thoại nhà: 054-506-100.  Điện thoại cầm tay: 84-913-439-073)

5. Thắc mắc: Tôi bị thường xuyên nhận diện là  đi xe Honda màu đỏ, nhà ở Tây Lộc? - Sai!  Tôi chỉ có một xe Honda xanh từ 1966 đến 1982 bỏ ở làng Hải Nhuận để vượt biên.  Tôi chưa bao giờ có nhà hay cư trú ở Tây Lộc cả.

6. Thắc mắc: Ông Trần Kiêm Mai, “bác” họ tôi đang ở Fullerton mắng tôi là “láo khoét” và ông Trần Kiêm Trợ, “chú” tôi ở Sacramento từ tôi v́ tôi là VC? -Sai!  Ông Trần Kiêm Mai là anh tôi chứ không phải bác, anh em chúng tôi thương nhau như bát nước đầy và anh TKM nhiệt t́nh tán thưởng tất cả sách vở và bài viết của tôi từ trước đến sau (điện thoại ông TKM:  714-495-8474  hay 714-512-9233).  Trần Kiêm Trợ là cháu của tôi chứ không phải là chú.  Chú cháu chúng tôi thân thương và kính nể nhau cả thành phố Sacramento đều biết (điện thoại TKT: Cầm tay: 916-230-1831.  Nhà: 916-691-2171)

7. Thắc mắc: Tôi gả con gái cho cán bộ báo chí cộng sản và kỳ thị tôn giáo? - Sai!  Con rể tôi là Nguyễn Hùng, một thanh niên Công giáo có thân phụ là trưởng Cần Lao Nhân Vị Quảng Trị thời tổng thống Ngô Đ́nh Diệm.  Hùng sống với chú ruột là linh mục NVN suốt thời mới lớn; hiện đang làm việc cho chính phủ tiểu bang California (muốn kiểm chứng xin mời đến nhà thờ Các Thánh Tử Đạo tại Sacramento vào mỗi sáng Chủ nhật để gặp Hùng, người phụ trách các lớp Việt Ngữ cho nhà thờ). Khuynh hướng chủ đạo về tôn giáo của tôi rất cởi mở và thông thoáng.  Tôi quan niệm đạo là con đường để dẫn đến chân lư chứ không phải là pháo đài để tấn công nhau dành độc quyền đi t́m chân lư.  Bởi vậy, hai trong ba chàng con rể của tôi là người Công giáo.  Lễ cưới cử hành tại chùa và nhà thờ rất hài hoà và trang trọng với sự tham dự của bà con thuộc cả hai tôn giáo.

8. Thắc mắc:  Muốn đối chứng với “Nguyễn Phi” th́ gặp BS Hồ Đắc Phương, cháu rể của tôi ở Sài G̣n?- Sai!  Hồ Đắc Phương chẳng biết ai tên là Nguyễn Phi cả.  Nguyễn Phi thật ở San Jose đă không nhịn cười được khi nghe tin nầy.  Anh lấy làm lạ hỏi v́ sao muốn đối chứng với ông Nguyễn Phi giả nào đó lại phải đi gặp bác sĩ chuyên trị bệnh thần kinh Nguyễn Đắc Phương ở Sài g̣n là thế nào; muốn chữa bệnh điên chăng.

9. Thắc mắc: Bài thơ Về Nguồn là bài thơ ca tụng sự trở về Việt Nam của Phạm Duy? Sai! Bài thơ Về Nguồn làm theo lối cổ phong hát nói, thường hai câu kết luận là ư xương sống toàn bài.  Đây là hai câu kết luận: “Qua hết tuần trăng, bóng tối lại về.” Không lẽ “bóng tối lại về” là sự ca tụng chế độ CS, ca tụng sự trở về của PD sao? Tội nghiệp cho thơ tôi th́ ít mà tội nghiệp cho sự khập khiểng hồn thơ của những “ma quỷ chống cộng tào tháo” lại nhiều!

10. Thắc mắc: Tôi về đọc tham luận tại Việt Nam và Vesak, tham dự hội nghị Việt Kiều? – Sai!  Tôi chưa bao giờ đọc tham luận một ḿnh hay hợp tác với ai ở Việt Nam cả.  Tôi cũng chẳng để ư hay quan tâm đến hội nghị Việt Kiều hay sinh hoạt ǵ tương tự ở Việt Nam hay bất cứ ở đâu.

11. Thắc mắc:  Tôi có khuynh hướng thân cộng? - Sai! - Năm 1986, tôi được anh chị em sinh viên đại học CSUS (California State University of Sacramento) bầu làm chủ tịch hội sinh viên Việt Nam (VSA).  Nhu cầu xác định khuynh hướng chính trị tưởng như mơ hồ nhưng lại thể hiện rất mạnh mẽ khi đối diện với thực tế.  Việc đầu tiên của VSA, theo luật lệ của nhà trường, là phải có một giáo sư cố vấn cho Ban chấp hành.  Từ các năm học trước, giáo sư cố vấn là một giáo sư Việt Nam trong trường.  Tôi cùng các anh em trong ban chấp hành đến tiếp xúc với vị giáo sư người Việt đó để mời làm cố vấn.  Giáo sư đồng ư nhưng với điều kiện là trong các buổi sinh hoạt, VSA không được chào cờ và hát quốc ca (thật ra, đây là nếp sinh hoạt chung của sinh viên Mỹ chứ chẳng phải là thái độ chính trị ǵ cả).  Tôi từ chối với lập luận rằng, hồn nước của kẻ tha hương chỉ c̣n chút biểu tượng là lá cờ.  Chúng tôi ở miền Nam chọn cờ vàng ba sọc đỏ làm biểu tượng.  Tôi quyết định không mời vị giáo sư nầy nữa và đi t́m một giáo sư người Mỹ là Dr. Richard Cobb, trưởng khoa Business của trường CSUS làm cố vấn v́ ông không phản đối việc VSA chào cờ và hát quốc ca mỗi lần sinh hoạt.

Những năm 1987 và 1988 tại Mỹ mà nổi bật nhất là ở California, một phong trào nổi lên đ̣i thay đổi cờ vàng 3 sọc đỏ và chọn bài hát Việt Nam-Việt Nam của Phạm Duy làm quốc ca thay cho bài Tiếng Gọi Sinh Viên của Lưu Hữu Phước.  Tôi đă mạnh mẽ phản đối khuynh hướng nầy.  Bài viết chính luận đầu tiên của tôi trên đất Mỹ về đề tài nầy là bài “Quốc Ca: Tín Hiệu hay Pháp Lệnh” góp ư rằng, mặc dầu khối người Việt tỵ nạn cộng sản tuy không c̣n lănh thổ và chính quyền, nhưng vẫn c̣n những con người quốc gia không cộng sản hiện diện, chúng ta phải duy tŕ cờ vàng ba sọc đỏ và quốc ca “Này Công Dân Ơi” làm tín hiệu và biểu tượng cho quân dân miền Nam đang lưu vong ở xứ người.  Bài viết nầy lần đầu đăng trên Giai Phẩm Bách Việt số 2 tháng 4-1988 của hội Bách Việt và sau đó được phổ biến rộng răi trên các báo chí Việt Ngữ hải ngoại.  Những người trong ban chấp hành Hội Bách Việt thời kỳ 1987, 1988 như bác sĩ Hoàng Gia Hùng, ông Vũ Đ́nh Bôn, ông Huỳnh Hóa, ông Vũ Xuân Đào, ông Lê Thành Việt, ông Đặng Long Quân, ông Nguyễn Lam Sơn… hiện đang có mặt tại thành phố Sacramento.  Trong cao trào vận động chính quyền các nước tự do vinh danh cờ quốc gia, tôi là người thứ 3 kư tên trong Thỉnh Nguyện Thư tại Sacramento gởi chính quyền Hoa Kỳ.  V́ đây là bản văn công khai nên bất cứ ai cũng có thể ghé văn pḥng lưu trữ văn thư của tiểu bang Cali để yêu cầu sao lục và đối chứng danh sách nầy.

12. Thắc mắc: Chủ trương in ấn và  phát hành sách báo không được xác định rơ ràng? – Sai! Suốt gần 30 năm sống và làm việc tại Mỹ, tôi đă có gần cả chục đầu sách, gần cả trăm bài viết và các cuộc thuyết tŕnh trước cử tọa người Việt cũng như người nước ngoài về các vấn đề liên quan trực tiếp hay gián tiếp đến Việt Nam.  Trọng tâm là về các đề tài văn hóa, giáo dục, văn học, nhân chủng, chính trị, tôn giáo… Đa số các cuốn sách hay bài viết đă đăng trên báo chí Việt Ngữ và Anh Ngữ hay c̣n được giữ dưới dạng hồ sơ lưu trữ.  Trong các tư liệu nầy, tôi chỉ có 3 điều chính để nói: (1) Vinh danh và giới thiệu văn hóa dân tộc Việt Nam, (2) chống độc tài, áp đặt và ngược đăi bất cứ từ đâu đến và mang bất cứ nhăn hiệu nào, (3) kêu gọi sự hiểu biết nghiêm túc để hóa giải nguyên nhân và hậu quả những xung đột về tư tưởng cũng như hành động. 

Về kỹ thuật và phương tiện truyền thông đại chúng, tôi quan niệm rằng, sản phẩm trí tuệ khi đă được viết ra và công bố dưới bất cứ h́nh thức nào đều trở thành tài liệu công cộng.  Bởi vậy, tất cả những sách báo đă in ấn của tôi đều ở dạng “tùy nghi sử dụng, tác giả không giữ bản quyền – No copyright reserved”.  Đồng thời, tác giả là người chịu trách nhiệm về nội dung bài viết của ḿnh chứ không phải nhăn hiệu của phương tiện truyền thông.

 

Khi những bóng ma đă cố t́nh sử dụng hết những chiêu thức tưởng tượng để phóng ra những đ̣n phép bôi lem người ngay th́ sẽ sản xuất ra vô số “thắc mắc” chứ 12 điều trưng dẫn trên đây chưa thấm vào đâu.  Tôi tin vào đạo lư của con người “thiện ác đáo đầu chung hữu báo” nên rất thanh thản và an lạc trước mọi sự khen chê, thản nhiên về những đ̣n phép gian tà đang và sẽ xảy ra trong môi trường truyền thông đại chúng. Tạm thời, tôi chỉ mong dư luận nếu muốn biết những khía cạnh liên quan đến quan điểm và khuynh hướng chính trị, tôn giáo, xă hội, học vấn, việc làm… của tôi th́ xin vui ḷng ghé vào trang thông tin điện tử của tôi ở địa chỉ: www.Trankiemdoan.net

 

 

Kết luận

 

Thế hệ già đang đi qua, thế hệ trẻ đang tới.  Nếu thế hệ đàn anh không tự giúp ḿnh và giúp nhau ngoi lên được khỏi cái ṿng lẩn quẩn của tâm lư cực đoan, không định hướng, chụp mũ, chống báng, chối bỏ nhau, thế hệ đàn em sẽ trở thành người xa lạ với lư tưởng quốc gia dân tộc mà chúng ta đang ra sức đấu tranh.  Người Việt mà nhất là tuổi trẻ ở nước ngoài càng lâu càng có khuynh hướng trở thành “con cháu ngoại” của đất nước và cộng đồng dân tộc tại địa phương ḿnh ở.  Có tương kính và tương thân th́ tham gia sinh hoạt với “người ḿnh”.  Ngược lại, th́ sinh hoạt với người xứ khác chẳng thiếu ǵ trong xă hội Mỹ.  Sự tha hóa hay giữ được giống ṇi nơi đất khách là trách nhiệm của cộng đồng và thế hệ đàn anh.

Duy thức học Phật giáo trong quá tŕnh phân tích cuộc đấu tranh thiện ác trong tâm thức của mỗi con người đă nói rằng, xung đột nên hóa giải, định kiến nên buông bỏ, hoài nghi nên giải trừ th́ tâm ác sẽ tiêu tan, tâm lành mới hiển lộ; cũng như chỉ có ánh sáng mới xua tan bóng tối.  Ước mong những con ma sớm trở lại làm người – mẩu người lương thiện.

                                                                                   

 

Trần Kiêm Đoàn

Sacramento, tháng 11, 2009

 

           

 

 

bút luận

 

trankiemdoan.net