KIÊM THÊM

 

 

 Hải đường say nắng

 

 

NHÀ XUẤT BẢN THUẬN HÓA

HUẾ 2009

 

 

  

ĐỌC THƠ KIÊM THÊM

 

Nếu quả thực tôi là “đứa em gái của thằng bạn” th́ có lẽ tôi sẽ một tay bụm miệng cười – v́ nghe nói hắn “lanh chanh” (thơ Kiêm Thêm)- c̣n tay kia th́ ngoáy bút – v́ nghe nói ‘hắn học giỏi”… Nhưng tôi với tư cách một người đọc thơ thường t́nh, bỗng dưng bị cuốn hút trong từ trường thơ Kiêm Thêm, mà cũng v́ “hắn” nên mới liều ḿnh viết, khó khăn mà viết, dù lần đầu tôi được đọc thơ Kiêm Thêm, theo lời yêu cầu của chính nhà thơ mà Nguyên Sa đă có lần gọi anh là “thi sĩ xứ Huế”:

“Hắn có đủ tứ chi đầu ḿnh và tay chân

mắt môi và tóc cùng trí tuệ tuyệt vời

hắn nhận giải thưởng hạng nhất

về đủ thứ

Ở Huế thường có những thằng bạn với đứa em gái như thế

Lanh chanh nhưng đẹp và học giỏi

Lạ thay hắn có quyền năng như Thượng đế

Sai bảo như thiên lôi

Bọn con trai thường thua luôn

(HĐSN)

Ngôn ngữ “kẻ cả”, “đàn anh”, “ông trời” giọng Huế, lối Huế và cách Huế như rứa hầu như chế ngự toàn thể  tập “Hải đường say nắng” mà tác giả vừa h́nh thành trong một thời gian rất ngắn (cuối đông 2008 đến tháng hai 2009), viết một mạch, một hơi mấy trăm bài thơ và không khéo e sẽ viết hàng ngh́n…

Có lẽ không ai “nghịch” hơn Kiêm Thêm khi “làm thơ” về một đề tài  không thơ một chút nào với nhiều tựa đề trúc trắc, chẳng hạn “Quyền năng của đứa em gái thằng bạn”, nó cắt ngang mọi chuyện mơ mộng về một gương mặt lăng mạn trong thơ giữa trăm ngh́n chuyện mưa nắng Huế mà thoạt tiên bốn chữ “Hải đường say nắng” gợi nên.

Đă có “Đây thôn Vỹ Dạ” với “mặt chữ điền” bí ẩn “lá trúc che ngang” cùng “gió theo lối gió mây đường mây” đưa người đọc băn khoăn t́m kiếm một thứ nhân diện nh́n không ra. Thi tứ vô cùng thoát ra từ nét “mặt chữ điền” thay khuôn mặt trái xoan ước lệ sáo cũ quả bất ngờ.

Kiêm Thêm bất ngờ hơn với một h́nh ảnh đời thường, thường như cơm bữa - Huế với vô số bạn trai có vô số đứa em gái lau chau. Trong đó lại có vô số người bạn của anh thường là kẻ trong cuộc “đố lá” ḍ la vườn Thúy. Chuyện đời xưa gói nhiều giấc “mộng dưới hoa” xôn xao quan quan thư cưu, yểu điệu thục nữ một thời Huế với trăm ngàn vu vơ.

Đời nay, ở xứ Mỹ, Los Angeles, Kiêm Thêm điển h́nh hoá mọi vu vơ thành…một con nộm, một tuưp, một thể loại người nộm với “đủ tứ chi đầu ḿnh và tay chân…mắt môi và tóc…”.

Nếu đọc kỹ và nếu ai không biết th́ sẽ gạch sổ hai câu này cho rằng tác giả viết dư đến lẩm cà lẩm cẩm. Ai đời đă “tứ chi” rồi mà c̣n “đầu ḿnh và tay chân”, lại c̣n “mắt môi và tóc”, cái con nộm be bé ấy hoá ra có 5 tay 5 chân 4 mắt 2 ḿnh…chi chi đó!!!

Tôi cho người ấy chưa từng biết Huế…bằng Kiêm Thêm với lối nói chữ dài ra, thưỡn ra, vừa “làm đày” yêu bánh nậm, vừa đài cát thông thạo sấm trạng Tŕnh, mới nghe th́ quái “dị” nhưng nghe lại th́ “ngồ ngộ” làm răng! Chỉ có Huế mới vừa “tứ chi” liền theo với “tay chân”, mới “ nhận giải thưởng” mà “VỀ ĐỦ THỨ”. Đủ thứ là thứ chi rứa? Theo thường lối ấy chỉ có trong cách “noái chuyện” chứ không trong thi ca.

Mà chưa ai liều lĩnh tĩnh bơ như Kiêm Thêm khi làm thơ với thứ ngôn ngữ tôi gọi là “trúc trắc” hầu như chế ngự toàn tập thơ.

Trúc trắc ngược lối với thơ nếu không nói là phá thơ, có nghĩa khổ độc, chơi âm điệu.

Ấy thế mà Kiêm Thêm đă tạo nên thơ nơi chính khúc mắc ấy. Cái khúc mắc như khởi đầu của thơ, như một nỗi giật ḿnh chuyền sang người đọc. Cái giật ḿnh khi bắt gặp một h́nh ảnh đời thường quá quen để là đối tượng của thơ đến nỗi thốt lên “Rứa mà cũng thơ à?”

Ấy thế mà thơ!

Có nghĩa không nên dừng lại bên bờ một con chữ nào để bắt lư, ngay cả “hắn”, “đứa em gái thằng bạn”. Đừng hỏi “hắn là ai”. Cũng khoan đừng vội bắt bíu cả “tứ chi đầu ḿnh tay chân” mà quả quyết hắn bằng xương bằng thịt 100%. Bởi v́ liền sau đó Kiêm Thêm đă cho “hắn” ngang hàng với “Thượng đế”. Mà cũng đừng tưởng Thượng đế là…ông Trời cao vời vợi nhất, Thượng đế của Kiêm Thêm là…“Thiên lôi”, nói theo lối Huế ḿnh…đùng đùng “chỉ mô đánh đó“ làm cho “Bọn con trai thường thua luôn” trong đó có cả Kiêm Thêm một thời “lẽo đẽo đi về chiêm bao”…

Bằng một h́nh tượng cũ rích rất Huế “đứa em gái của thằng bạn” nơi Huế hay mưa…Kiêm Thêm đưa vào một đột biến.  Bỗng có cơn mưa lớn ở “Los” - Ở “Los” mà cũng mưa! -  ngay giữa lúc một đám mây bay qua hồn người lái xe - bỗng có tiếng “ầm” của hai chiếc xe đụng nhau.

Chiều kích không gian và thời gian xoay đột ngột, từ một hiện thực hoài niệm chuyển sang một ngă ba “tai nạn”, ngay đây - bây giờ, “thân thể nát nhừ”.

Thơ, trong chừng mực đột biến của ngôn ngữ, cũng là một thứ tai nạn. Đụng độ với cái thường nhật măi hoài, thơ hầu như phải gây tai nạn, hay bị tai nạn với cái thường nhật để “hoá kiếp” đời thường sang một tầng trời mới, “ban phát thể tính” theo Heidegger trên từng mảnh vô thường.

“Thân thể nát nhừ” là cơn đau có thật - ai bảo đó là t́nh cờ cũng được – thơ chẳng phải là những cọng lá t́nh cờ rơi từ hư vô như R. M. Rilke và Nietzsche đă chiêm nghiệm hay sao?

Ở đây chức năng “thơ” của hiện tượng thương tích xác thịt là một chấn thương giă biệt hiện thực, trong nỗi bất lực với hiện thực. Từ đây “em hết sai bảo anh được” và có lẽ anh “sẽ đi theo thằng bạn” đến một nơi nào, ĺa xa cơi trần.

Nếu không có cái chết của người bạn, nếu không xuất hiện nơi mô đó bóng dáng ‘hắn” và nhất là tiếng cười của “hắn”, kèm theo với sự cố tai nạn cuộc đụng xe thân thể nát nhừ, th́ Kiêm Thêm vẫn c̣n lẽo đẽo trong sáo ṃn cứ “thua luôn” một mạch.

Nhưng “Quyền năng của đưa em gái thằng bạn” mới đó tưởng đùng đùng sấm chớp hoá ra bị giải giáp lúc nào không hay.

“Hắn” không c̣n là “Thiên lôi” mà trở nên và chỉ là tác phẩm của nhà thơ.  

Đọc “Hải đường say nắng” ấn tượng mê hoặc nhất vẫn là nỗi ngạc nhiên về sức mạnh siêu nhiên của hồn thơ đến nỗi không thể không nhắc lại câu nói của Nietzsche: “Không có thơ con người là không ǵ cả. Với thơ con người là Thượng đế.”

Kiêm Thêm không bao giờ muốn làm Thượng đế, cùng lắm anh là một “Bồ Tát hữu t́nh”có tài làm sống lại và nhấc bỗng con nộm “tứ chi đầu ḿnh…”, dứt nó thoát khỏi sức hút trần thế để cùng bay vào vũ trụ thi ca vô tận của tưởng tượng phiêu bồng.

Có thể nói Kiêm Thêm đă sáng tạo nên vũ trụ thi ca của anh trên nhiều từng mây nhẹ hửng, c̣n nhẹ hơn chính phạm trù tưởng tượng. Bởi thế, nói “vũ trụ” là đă trọng lượng hoá đường bay của hồn thơ, đă làm nặng gánh cái phiêu bồng trong con mắt của người chưa đọc thơ của anh.

Bởi v́ trên mỗi từng mây, được đặt lên những điều rất nhỏ nhoi, ví như một xác ve, một chút nắng, chút mưa, mảnh trăng, cọng rơm, chiếc lông ngỗng của Mị Nương, tiếng khúc khích bên kia đại dương, một âm Huế rớt giữa thinh không...cả con nộm trên kia… Chúng cũng đă “thoát xác phàm” để chỉ c̣n xôn xao thi tứ trong một không gian Huế khởi đi từ nỗi nhớ. Có lẽ so với nội dung chất chứa trong thơ, chỉ có nỗi nhớ là “nặng kư” nhất, đam mê nhất mà chính nhà thơ thú thật không thoát nỗi.

Trong thơ Kiêm Thêm, cái “thật” nhất giữa những phù phiếm vây quanh chính là cường độ thiết tha với Huế. Hầu như T̀NH HUẾ bao trùm mọi chiều kích ngôn ngữ, Huế là “Như Huế” mà cũng “Như em”

“Cắt từng miếng da non nh́n xem, tôi vẫn vậy

Chảy ṛng ṛng trong máu nước sông Hương”

 

Tôi chỉ thấy em và chỉ em thôi

Là Huế trong toàn thành phố cũ

Ôi thân yêu với trăm ngàn kỷ niệm

Đốt đuốc cả đời mới thấy em đây

Bỗng tôi thấy em cũng về lại đó…

Tôi lại cùng em đi thăm chợ Tết

Em nép ḿnh sưởi ấm với vai tôi

Đôi mắt, nụ cười, môi hồng rực rỡ

Huế đây rồi nhờ có em tôi

                  (HĐSN, Chỉ có anh mới nhận ra em)

  Khởi đầu của điểm khởi đầu “tiếng thơ” là âm ba của một bóng dáng mơ hồ nào đó “Em vô lượng vô biên cho anh đôi cánh mỏng” như một thứ “không thanh” xướng lên làm hiển hiện cả trời đất cỏ cây, tiếng vọng của ngh́n năm hoá kiếp “Huế mà em” cuộn ḿnh trong cái kén nhớ, khi được bung ra th́ đó là “cầu vồng bảy sắc”, là “vạn hoa”..

 “mọi sự đă có đổi khác

mây th́ trong, gió hiu hiu lạnh

cây cỏ đổi màu

phía chân trời cầu vồng bảy sắc

c̣n em th́ sao

mùa xuân sắp tới rồi

em đổi sắc

chào đón xuân mới

em mặc áo màu kính vạn hoa

đẹp tuyệt vời

như thế là em đă hơn cầu vồng bảy sắc

nhớ thuở xưa anh vẫn chơi kính vạn hoa đó

nh́n hoài, bỗng thấy em trong đó

em rực rỡ hơn các sắc màu

khiến anh mê đắm

thế ra em đă có từ ngàn năm trước”

       (HĐSN, Người mặc áo màu kính vạn hoa, 42)

Ngh́n trước đến ngh́n sau, hoài niệm, t́nh yêu, ước mơ, chán nản, xót xa, tuyệt vọng là những phiến màu trong kính vạn hoa khởi động sức tưởng tượng vút vào một điểm xa đang phóng chạy ngược lại với mắt nh́n. Càng xa, xa ngái chừng nào th́ tưởng tượng càng chắp cánh bay, bay măi cho đến khi bỗng sắc màu biến thành h́nh hài đi đứng nói cười, buồn bă tuyệt vọng, i hệt như người đời thường, và c̣n thật hơn, hiển nhiên hơn đời thật:

“Phải rồi, Huế sống dậy, đi đứng lao xao

Kể cả tiếng guốc em đă vang trong quá khứ”

                                (HĐSN, Được nh́n lại Huế)

Thời gian trở thành không gian, quá khứ hiện tại tương lai đi về trên con đ̣ kết hoa “vạn thọ” xuôi ngược trên nhánh sông có “căn nhà em… mà tôi qua đó” trên những luồng máu qua tim.

“Lần này th́ giấc mơ tuyệt vời biết bao…

Chiếc thuyền được kết hoa vạn thọ

Cùng những sắc màu khác…

Chiếc thuyền hoa đi trên ḍng sông Hương…”

               (HĐSN, Con đ̣ có kết hoa vạn thọ)

Có nghĩa ǵ đâu khoảng cách không gian giữa bên kia Los với bên này Huế? Chỉ cần nghe kể tiếng mưa là mưa đă không dứt, chỉ cần đọc “em đi Hà nội” là tôi đă viễn mơ:

“Khi tôi đến Hà Nội đang nắng

Phố xôn xao và gió th́ hiền

Những cây phượng vàng ửng lên vành môi

Người con gái đi qua  phố

Tôi lạc lơng t́m em”

                      (HĐSN, Viễn mộng Hà Nội)

Chỉ cần nghe em rời Huế là đă quặn ḷng biệt ly:

“Em đi, Huế xa vắng tiếng reo cười

Ngay ngọn cỏ may cũng nhớ ánh mắt đó

Ngọn hải đường ủ rũ

V́ nhớ gót chân người đi”

                               (HĐSN, Tưởng nhớ)

“Ruột quặn thắt bởi nghĩ tới nơi đó

Đừng trách những cơn mưa của Huế

Đừng oán những con ve kêu khi mùa hạ về

Nếu Huế không buồn th́ anh đâu làm thi sỹ…”  

Sức sống trong thế giới tưởng tượng của Kiêm Thêm, ngược với đinh ninh cho rằng tưởng tượng là tấm kính  mờ phản chiếu những thực thể hiện tiền,- mănh liệt và ào ạt, bất ngờ nơi chiều kích ngôn ngữ phẳng trong nghĩa đánh mất không gian ba chiều nhưng lại đa tầng theo nghĩa những đám mây đă thoát sức hút trọng lượng trái đất để lớp lớp bay vào vô hạn.

Tưởng như là khuôn sáo khi nói đến cái t́nh nhớ Huế, nhiều khi đă trở nên một thứ truyền nhiễm trên thi đàn về Huế dễ gây dị ứng phản cảm. Tưởng như quá đỗi tầm thường khi Kiêm Thêm ca ngợi t́nh yêu, hoài niệm Huế bằng lộng lẫy ngôn từ đế vương.  

Tưởng như giả tạo khi Kiêm Thêm sử dụng lại những khái niệm nặng nề từ chương bày tỏ yêu thương, để ngần ngại như tôi đă ngần ngại ban đầu khi mới ghé mắt đọc với tâm trạng sẵn sàng …chạy.

Nhưng không, thơ Kiêm Thêm níu chân người đọc, bằng chính bước nhảy nhẹ hửng của anh ra khỏi từ trường khuôn sáo ngôn ngữ, đồng thời cởi trói người đọc ra khỏi mọi sức ép quán tính của định kiến, chấp chặt vào khái niệm và thực thể h́nh hài: vừa vạn tuế nữ hoàng đội vương miện xong th́ em được thưởng thức “rau khoai anh trồng”, và  rước em không phải vơng lọng xênh xang mà “châu chấu, chim ch́a vôi, chiền chiện…  có khi cả “chim ác là”, “Ngay cả con giun dế sắp hàng đón em tới”.  Không ngựa xe sơn son thép vàng mà là “con đ̣ kết hoa vạn thọ” đưa em…và

“Con sáo hát khúc sang sông”.

Có khi buồn da diết mà vẫn nhớ “con kiến đen”

“Đă chết đêm qua

Em nhớ tẩm liệm nó với cánh mai khô”

       (HĐSN, Mai mốt em không c̣n ở căn nhà đó)

 Có khi nghiêm trọng chết người như

 “Em ngồi đó như Phật Bà”

rồi hỏng mất khi em lụ khụ

“Lại mặc áo vàng như Sư Cụ”

Và liền theo sau:

“Có ai đó tặng em hoa hồng tươi sung măn

(Nên nhớ đây là cổng chùa nơi trang nghiêm, thọ giới)”

                                      (HĐSN, Nữ Thiền sư)

Hai dấu mở ngoặc và câu nhắc nhở chính là ch́a khoá mở tung xiềng xích mọi tuyệt đối hoá  “EM”, “Phật Bà”, “Sư cụ” để rồi:

“Anh đang theo Thầy Huyền Trang thỉnh kinh ở Tây Trúc

Khi về ngang đó

Anh bỏ Thầy để dừng lại nghe em đọc thơ Thiền và ngắm trăng...”

(HĐSN, Nữ Thiền sư)

Rất Kiêm Thêm nơi “bỏ Thầy”, dẹp hết, quên hết mọi chuyện trên đời.

“Anh bây giờ trở lại người b́nh thường

Nỏ thần và gươm đă bị vô hiệu hoá

Ngay cả thành Cổ Loa

Cũng đă dẹp bỏ

Anh sẽ đi theo em

Về chơi Huế”

        (HĐSN, Lông ngỗng và cuộc t́m kiếm kỳ thú)

Bằng thủ pháp “làm rỗng” mọi “cái có” (das Haben, l’ avoir, having) có thể khởi lên từ những khái niệm ngôn ngữ thường nhật, Kiêm Thêm đă mang người đọc vào chân trời thể tính thơ (Sein, être, Being), như Nietzsche đă nhận ra: “Thế giới ảo là thế giới duy nhất”. Ở đó luật chơi là cấm ta đồng hoá với những khái niệm đóng khung, lầm tưởng ảo ảnh là thật, ở đó những định kiến đạo đức dựa trên cảm tính ghen ghét không thể tồn tại, tiểu ngă ganh tị nhường chỗ cho đại ngă yêu thương. Nếu có ghen th́ giận lẫy đoá hải đường vô t́nh “đẹp mà đong đưa” (HĐSN, Hải đường say nắng)

Nơi đó, như hải đường SAY trong chính tự tính của hải đường yêu nắng, nhà thơ mê đắm đuối, khổ tận cùng, hân hoan đất trời và đau xót hư vô. Và chưa phải là lần cuối, nhà thơ nhận ra cuộc thám hiểm là cuộc thám hiểm thế giới của buồng tim rung động, phập phồng hiện sinh giới hạn:

“Trái tim bên trái tôi như muốn kêu lên

Hăy níu lấy cơn mộng tuyệt vời

Hăy giữ giây phút hiếm quư

Thật khó trong đời mỗi người”

                                 (HĐSN, Trái tim ở bên trái)

Chỉ có tưởng tượng là vô cùng:

“Anh thấy trong tim em ḍng sông Hương trôi chảy

Có chiếc đ̣ chiều và giọng ḥ…

Chính anh thấy trong tim em ở một góc khuất

Lưu lượng của những mặn nồng

Có ngọn lửa âm ấm cháy sáng

Có âm thanh một chút cuồng điên

                              (HĐSN, Cuộc phiêu lưu kỳ lạ)

 Mọi sự dừng lại để suy diễn cái này là đúng hay sai đều vô ích trong cuộc thơ này.

Ngay cả “hắn” trên kia và tôi, người đọc, lắm khi cũng sa đà và sa ngă cho rằng chính ḿnh là “nhân vật” trong thơ, không biết rằng thế giới thật bằng xương bằng thịt là giả hợp mà sức tưởng tượng chính là chân t́nh thi ca.

Đọc thơ Kiêm Thêm, là tận hưởng chân t́nh ấy trong cảm nhận càng lúc càng sâu thể tính thơ là tự do tưởng tượng trong vô lượng yêu thương đời người nhỏ nhoi giới hạn,   

Rằng, cả Huế, cả anh và em “Bắt đầu làm lại một bắt đầu”

“Rốt cuộc như cọng bèo

Ḿnh sẽ đến Thuận An

Trước khi trời tối”

                      (HĐSN, Cuộc phiêu lưu kỳ lạ)

 

 

Huế, tháng 6/ 2009

THÁI KIM LAN

 

 

 

 

   

Quyền năng

          của đứa em gái thằng bạn

 

 

 

Hắn có đủ tứ chi đầu ḿnh và chân tay

Mắt môi và tóc cùng trí tuệ tuyệt vời

Hắn nhận giải thưởng hạng nhất

Về đủ thứ

 

Ở Huế thường có những thằng bạn

                                           với đứa em gái như thế

Lanh chanh nhưng đẹp và học giỏi

Lạ thay hắn có quyền năng như thượng đế

Sai bảo như thiên lôi

Bọn con trai thường thua luôn

  

Trời mưa ở Los Angeles đang tưởng nhớ

                                                      một đám mây xưa

Xe đụng nát thân thể mỏi nhừ

Từ đó quyền năng em của thằng bạn bị mất

 

Từ đó em không sai bảo ǵ được anh đâu nhé

Anh đă phá bỏ vơ công thâm hậu

(Có thể anh sẽ theo thằng bạn)

Ở một nơi chốn khác

 

Rất xa lạ.

 

(Dec, 20.08)

 

 

 

 

Một đoạn tả

              về con em gái thằng bạn

 

 

Hắn giỏi. Tôi đồng ư. Và sắc sảo nữa

Kể ra, có đủ cả mặt mũi và tay chân

A, có cả nụ cười lanh tanh

Tôi phục lăn

 

Hắn thông minh nên sai bảo tôi đủ thứ

Trời mưa. Tôi lái xe lên Los Angeles bị đụng

Thân thể bây giờ mỏi nhừ

Chiếc xe thành phế thải

(Tội nghiệp cho chiếc xe)

  

Ở Huế thường có những thằng bạn

                                                với con em gái như thế

Lanh chanh, nhưng kỳ diệu

                             (không biết phải mô tả như thế nào)

Hắn xứng đáng được tuyên dương

Và có quyền năng sai khiến mọi việc

 

Tôi bị thương và mệt

Thời tuổi trẻ đă hết

Em đừng cậy mong ǵ anh nữa

Anh sẽ bỏ đi như thằng bạn

 

Một thế giới mới đang chờ đón anh.

 

(Des.20.08)

 

 

 

 

Ngôi nhà ở ven sông

 

 

 

Tôi thật muốn về căn nhà đó lại

Bên con sông nhỏ có ḍng nước trong

Những con thuyền ngược xuôi qua đó

Như một nốt buồn

Nơi tôi và bạn ngồi ngắm trăng suông

Kể cho nhau nghe những ngày lưu lạc

Bây giờ hắn không c̣n nữa

Căn nhà chỉ c̣n lại em

 

Thuyền ngược thuyền xuôi đi về hai buổi

Mang theo giọng ḥ mái đẩy lả lơi

Dẫu đi xa lâu ngày như thế vẫn nhớ hoài

Bởi v́ ở đó có em

 

Tôi muốn làm chiếc cầu đưa em sang sông

Em là ḍng nước trôi chảy ngang qua đó

Ngày ngày ta được sum vầy

Như nhánh sông không bao giờ chia biệt

  

Tôi lại muốn là vầng trăng tỏ

Để em đắm say ngắm thưởng đêm đêm

Vậy là bớt phần thương nhớ

Không ai cách chia ḿnh được

Vũ trụ vốn có muôn thuở

Nên khó mà ly tan

 

Ước mơ là ước mơ

Mây trên trời cũng đôi lúc trăn trở

Huống chi chúng ḿnh.

 

 

 

 

 

Hồi tưởng của hồi tưởng

 

 

 

Kư ức chỉ là kư ức

Đừng nhắc đến thời đó nữa

Trời đất sinh ra như thế

Khiến nên có thuở dại khờ

 

Đó là hiện tượng trời đất

Nên sinh ra con sông Hương và núi Ngự

Trách chi thêm tội nghiệp

 

Bởi v́ em muốn anh là ông Nghè ông Cống

Em lại muốn anh làm quan văn

Như vậy mới được cưới em

Điều kiện quá khó

 

Anh là thi sỹ chỉ biết yêu em

Bỏ Huế mà đi giữa lúc trời rạng sáng

Đi t́m những hư ảo và mộng

Có đâu được cái diễm phúc mẹ ôm vào ḷng 

 

Ra đi khi trái ngọt đơm bông

Chưa kịp nh́n thấy hoa ngâu dại khờ

Trách chi thời theo em miệng câm như hến

Bởi thế nên muôn đời không lấy được người ḿnh yêu

 

Nhắc chi miếng trà xanh em mời anh

Nếu biết thổ lộ th́ c̣n chi ra cớ sự

Chỉ biết nói chuyện trên trời dưới đất

Nếu chỉ có một chút cương quyết th́ chuyện đă khác

 

Vâng, em đúng là có ngọn từ trường

Cuốn hút một thời thơ dại

Cho đến khi đầu râu tóc bạc

Ngọn từ trường ấy vẫn bị cuốn theo.

 

(Tháng 12.08)

 

 

 

 

 

Cuộc phiêu lưu kỳ lạ

 

 

 

Anh muốn làm một chuyến phiêu lưu cuối

Đi thật xa vào chốn nào đó

T́m thấy muôn điều mới lạ về lại và khoe với em

Có thế giới kỳ ảo này thật

 

Như vậy anh là nhà thám hiểm thật rồi

Anh vào tận trong trái tim em và nh́n thấy rơ

Hai ḍng máu chảy luân lưu nhịp nhàng

Bao nhiêu điều muốn tỏ bày

 

Anh thấy trong tim em ḍng sông Hương trôi chảy

Có chiếc đ̣ chiều và giọng ḥ

Cùng mái chèo khua bóng nước

Cọng bèo trôi về với biển Thuận An

 

Chính anh thấy trong tim em ở một góc khuất

Lưu lượng của những mặn nồng

Có ngọn lửa âm ấm cháy sáng

Có âm thanh một chút cuồng điên

 

Không hề ǵ đâu em chuyện đâu c̣n có đó

Cũng chưa trễ cho chuyến tàu cuối ấy

Bắt đầu làm lại một bắt đầu

Rốt cuộc như cọng bèo ḿnh sẽ về đến Thuận An

Trước khi trời tối.

 

(Dec.25.08)

 

 

 

 

 

Cơn mưa của chúng ta /phần một

 

 

Sao lại có trận mưa như thế

Mà kéo dài đến ba tháng luôn

Mưa đuổi theo em khi em đi học về

Cuộc rượt bắt rất lăng mạn

Rốt cuộc, em thua, em trở lại là Eva

 

Tấm áo trắng ấy không bảo vệ được em

Em hiện nguyên h́nh là người tiền sử

 

Cơn mưa lợi dụng hôn trên má môi em

Em được ve vuốt tận cùng

Anh cũng tán dương với cơn mưa ấy

Hóa ra chúng ta đồng lơa với nhau

 

Em đừng trách móc những cơn mưa

Đó là định mệnh mà

Mùa đông ở Huế th́ phải mưa

Như anh yêu em

Đó là chuyện đất trời

 

Đó cũng là lư do anh viết bài thơ này

Để trả lời một bài viết của em trước đây

Và cũng để biện minh cho cơn mưa

Thành thật tri ân mùa đông nơi ấy

Cảm ơn em đă yêu anh.

 

(Dec.28.08)

 

 

 

 

Cơn mưa riêng của chúng ta /2

 

 

 

Cơn mưa vẫn tiếp tục như thế

Cơn mưa băo tan sấm chớp

Cơn mưa xối xả không dứt

Em đă trốn học hôm đó

 

Vượt cả mưa băo đến thăm anh

Không có ai ngăn cản em được

T́nh yêu là t́nh yêu

 

Em co ro bước vào pḥng

Anh sưởi ấm bằng cả thân thể, mền chiếu

Với hơi thở, môi hôn

Những sợi ḷng thức giấc, mỉm cười thách thức

Mưa ơi, mưa ơi

 

Đó là trái cấm em đă ăn trong vườn địa đàng

Và là dấu tích của thời con gái

Thiết tha biết bao

  

Anh đă cất giữ trân trọng trong tận cùng trái tim

Để những khổ đau mở ra xem và nhớ

Trên bước đường đời trắc trở

Chan chứa nước mắt bởi cách chia

 

Có dịp nào không ta gặp lại nhau

Xót thương biết bao là cuộc t́nh đầu

Em có dịp vuốt mắt anh lần cuối

Có kịp ném cho anh cục đất vào ḷng sâu đáy huyệt

Với ḍng lệ tuôn.

 

 

 

 

 

TRUYỀN THUYẾT

VỀ CÂY GIÁNG SINH

 

  

1. Cây Giáng sinh

 

 

 

Cây Giáng sinh ấy có thật trong đời ta

Cùng bữa tiệc cuối

Với mắt môi

 

Em chói sáng cùng Giáng sinh

Em trưng bày thật đẹp cho buổi tiệc cuối cùng

Trước khi chúng ta xa nhau măi

 

Em tựa như v́ sao trong ngàn v́ sao lấp lánh

Giữa bầu trời trong veo

Thật ra em đă có những toan tính

Cắt đứt một mối t́nh

 

Cây Giáng sinh ấy đă chết.

 

 

 

2. Huyền thoại cây Giáng sinh ấy

 

 

 

Bốn ngày sau đó cây Giáng sinh ấy sống lại

Có buổi tiệc mừng với những tông đồ cùng bạn hữu

Rượu đỏ và bánh

Từ đó không có cảnh chia ly

T́nh yêu như v́ thiên sứ và nàng tiên

Huyền diệu biết bao giữa chúng ta

Có một v́ sao lấp lánh

Bầu trời trong và xanh

 

Chúc mừng cuộc t́nh của chúng ta

Bớt phần cay đắng.

 

(2008)

 

 

 

Đoạn hai của bài Hồi tưởng

 

 

 

Truyền thuyết anh là loài thanh xà

Ḅ đi t́m hoài một thứ hạnh phúc

Biết là ảo tưởng nhưng vẫn kiếm t́m

Cho đến khi lột xác và chết

 

Em là nàng tiên hăy cho anh phép lạ đi

Anh có đôi cánh và đi t́m em

Biển, núi, sa mạc, và trên tầng khí quyển

Miễn được thấy em, dẫu biết lúc đó em là loài dă tràng

 

Anh sẽ đến và hỏi có phải em là người thuở đó không

Thời anh theo em lẽo đẽo qua mấy con đường

Kể cả những lúc anh đi lui đi tới

                                            dưới những cột đèn đường

Miễn được thấy em thoáng qua trên khung cửa sổ

 

Bây giờ mấy mươi năm sau anh đă già

Anh tham lam muốn được sống và được yêu

                                                              như thuở trước

Và vẫn cứ yêu em với t́nh yêu tươi rói

Cho đến khi em vuột mất anh lần cuối

 

Anh cũng liều mạng với em đây

Đời người ngắn ngủi, khó kiếm ra được người như thế

Anh cũng không đủ hơi sức đợi em ở kiếp sau

Anh chỉ ước mơ được cùng em trở lại Huế

 

Anh cũng không nói nhiều khi đi bên em

Anh ngắt tặng em một nhánh hải đường

Màu đỏ ối như ḍng máu chảy muộn màng nơi anh

Để tạ lỗi với em một thời vụng dại

 

Chúng ta sẽ sống trong mảnh vườn đó cho đến chết.

 

 

 

 

Con đ̣ có kết hoa vạn thọ/đoạn 1

 

 

 

Em đă gởi cho anh toa thuốc của tiên

Có lẽ em lấy được trong vườn sau của Thánh Mẫu

Xoa bóp một khắc là anh yên giấc

Kỳ lạ thay là thuốc nhiệm màu

 

Anh mơ giấc ngủ với nhiều cơn mộng

Có kiếp trước hẹn em đi học về

Em mặc áo trắng cùng tóc thề

Bẽn lẽn đi bên anh như chuyện thần thoại

 

Nắng chan ḥa trên khuôn mặt chữ điền

Em bẽn lẽn nghiêng nghiêng vành nón

Nụ cười khúc khích

Nắng bay lượn trên đầu chúng ta

Cuộc t́nh biết bao diễm ảo

Ôi là tuổi học tṛ

 

Hôm sau anh qua một cơn mộng khác

Kỳ này thi anh đỗ Thám Hoa

Vơng lọng cùng áo măo vua ban

Anh bỗng chốc được phong là quan đại thần

Như thế cũng không bơ công em săn sóc anh

Làng nước khỏi chê cười

 

Anh đưa em vào thăm nội thành

Qua ngơ Chương Đức

Em được vào thăm Tử Cấm Thành

Điện Khan Vân cùng vườn Cơ Hạ

Được ngó thấy Diên Thọ, Trường Sanh

Cung Khôn Thái và Điện Thái Ḥa

Ôi giấc mơ tuyệt vời

Một thời trai trẻ.

 

(09)

 

 

 

 

Khi về đó

 

 

 

Khi em về đó cỏ vẫn c̣n châu chấu,

                                              bươm bướm chào mừng

Chim ch́a vôi, sáo, chiền chiện, ác là,

                                                   chim sẻ, bay đầy trời

Đón nữ hoàng từ thâm cung về dự tiệc

Có cả vạn trâu ḅ, dê cừu, lạc đà, nghênh đón

V́ em cũng là tiên từ trời phái xuống

Cứu độ chúng sanh

Nhân sanh an lạc

 

Đầu em được kết ṿng hoa tơ hồng

Có đính những hạt trân châu và mă năo

Em mặc áo hoàng bào có thêu rồng phượng

Chân đi ủng, bước trên những cánh hoa pensse                                                                         ánh dạ trong

Con cháu đầy đàn, vui mừng biết mấy

 

Em sẽ được thưởng thức hoa quả anh trồng

Rau khoai anh hái

Em lại được ăn sắn luộc chấm với muối mè

Cam, quưt, bưởi, ḅng, chanh, hẹ

Con sáo hát khúc sang sông

 

Em nhớ đại diện anh thắp một nén nhang

                                                            cúng bái ông bà

Đó cũng là bổn phận thiêng liêng từ nay em gánh vác

Người đời ai cũng phải lễ lượt như vậy mà

Huống chi em đă là con dâu nhà họ đó

Thiên hạ đều là con dân của em rồi mà

 

Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.

 

(Đầu năm tây)

 

 

 

 

 

Cánh đồng

 

 

 

Em đừng buồn chi, việc sẽ được suôn sẻ

Đó là sấm Trạng Tŕnh

Anh cầu sao giải hạn cho em

V́ lỡ lầm của thằng bạn

 

Em hăy sống hồn nhiên như nàng tiên

Em hăy nhảy nhót, ca hát trên cánh đồng của anh

Lúa gạo bắp nếp, hợp tấu với em

Cóc, nhái, ếch, chàng hương, chim đỏ mỏ

Nhảy múa chào đón người về

Em là nữ hoàng của đồng cỏ

Hồn nhiên biết bao

Em sẽ hết buồn ngay

Tin anh đi, như tin thuở dại khờ

Đi lùng khắp ở cuối hang sâu con dế mèn tụi ḿnh cất giữ

Nó sẽ hát cho em nghe khúc hát tuổi xanh

Nhắc nhở một thời thơ ấu

 

 Mối t́nh vụng dại, ngọng nghịu, không nói một lời

Nhưng khó quên được, dẫu ở nơi mô

À, em c̣n nhớ tụi ḿnh đă giấu một đôi vịt

                                                           làm bằng đất sét

Tượng trưng cho sự vĩnh cửu, như một lời nguyền

Sẽ như thế cho đến bạc đầu

Nay đă đến hồi chung cuộc

 

Đừng bỏ anh đi nữa nhé

Tụi ḿnh sẽ sống chung với con dế mèn và đôi vịt

Ngàn đời thủy chung

Hăy vui lên, trên kia trời xanh và bướm lượn

Em cứ ở trên đồng cỏ và chờ anh về.

 

(Ở Mỹ tháng Giêng lẻ chín)

 

 

 

 

 

Dạ tiệc

 

 

 

Cảm ơn em đă chắp cho anh đôi cánh bay về

Dự tiệc cuối năm chào mùa xuân mới

Cùng với đất trời một luồng tinh khôi

 

Cảm ơn Huế, cảm ơn em cho anh sống lại

Dẫu một phút giây thôi là cũng đủ

Sống trọn vẹn hạnh phúc nhất cho một kiếp người

 

Cảm ơn em đă nhảy bản luân vũ năm xưa

Anh thấy trong ṿng tay ôm một thời mộng mị

Em bước theo khúc luân vũ ấy như nàng tiên

Thật tuyệt vời em tôi, người yêu thần thánh

Rượu ngọt, môi nồng tôi muốn sống trọn đêm nay

Không cần biết ngày mai và mốt nọ

  

Những đóa hoa hồng mỉm cười nh́n em

Các món ăn ngon mang về từ vườn ngự uyển

Trang trí dưới những lá chuối trong vườn chúng ta

(Ngôi nhà  đó nay là của em)

 

Bạn cũ, mới, cháu chắt cùng hát khúc sum vầy

Em đă thấy được lại một mùa xuân đă mất

Em không c̣n lẻ loi v́ có anh về

Dạ tiệc ấy khắc sâu hoài trong kư ức.

 

(Cuối năm ta. 09)

 

 

 

 

  

Đăng quang

 

 

 

Trời th́ xanh và mây th́ trắng

Vũ trụ đă thay áo mới

Một chu kỳ cũng đă bắt đầu

Cảm ơn trời đất và hạt giống lành

Mang tin yêu về cho nhân loại

 

Mây xám đă bay qua bầu trời

Ta hoàn toàn sung măn

Được một mùa gặt của thương yêu

Em hiện hữu khi tới với anh

 

Cảm ơn mặt trời mọc ở phương Đông

Chói lọi mắt môi em rạng rỡ

Trong ngàn hành tinh em sáng tươi nhất

Thế gian ơi, rất đỗi tuyệt vời

 

Ta đăng quang em là ngôi thứ nhất

Người đội vương miện bước tới đời anh

Tim anh vô vàn yêu dấu

Muôn lượng kiếp vạn vạn ân t́nh

 

Ta phong em là nữ vương nhân ái

Ban phát ân huệ cho mỗi chúng sinh

Cùng nụ cười khóe mắt đôi môi

Chúc mừng em một mùa thịnh vượng.

 

Jan 20.09

(Tổng thống Mỹ)

 

 

 

Dư vị

 

 

 

Khi những trái đắng đă nuốt vào cổ họng

Những dư vị của một mùa chia xa

Sân ga không c̣n người lui tới

Đèn đă tắt

Đường phố vắng hoe

Những người quét đường vừa bắt đầu ra đường dọn dẹp

Là con tim anh nhói đau

 

Biệt ly nào mà không buồn

Xa nhau vĩnh viễn như thế là đoạn tuyệt rồi

Anh không có lư do nào trở về căn nhà đó

Ai ngửi mùi hương bay nồng em lưu lại đó

Trang thờ hương khói cũng đă lạnh

Anh sẽ thăm nấm mồ của con kiến và cánh mai khô

Hải đường buồn biết mấy

Ai ngắm chiếc áo lụa vàng, và kính vạn hoa

Tất cả đă được dẹp bỏ

Không ai viếng thăm

T́nh đă chết

 

Đời người chất chồng những éo le

Biệt ly cũng là chuyện thường t́nh

Định mệnh vốn cay nghiệt

Nhưng sao nghe cay đắng vậy

 

Mùa xuân sẽ tàn như chúng ta

Cánh hoa thược dược buồn biết mấy

Vầng trăng xưa khuất ở phía xa

Buổi tiệc cùng những ngọn đèn cầy cũng đă tắt

Kể cả tiếng hát

 

Sự nhớ nhung làm cháy con tim

Hủy diệt như đống tro tàn trong cổ mộ

Tiếng hú ghê rợn của những bóng ma

Tiếng kèn ai trỗi trong đêm khuya

Khúc biệt ly ấy ngân nga rất buồn

Báo hiệu từ nay ḿnh vĩnh biệt rồi

Đó là dư vị đắng cay của cuộc t́nh tan.

 

(Feb,2/09)

 

 

 

 

 

Mai mốt em không c̣n

                            ở căn nhà đó

 

 

 

Hăy tưởng tượng ra xem

Mai mốt em không c̣n ở căn nhà đó nữa

Cửa sẽ khóa, nhện mới giăng tơ

Khép lại mùi tóc, hơi thở, và nụ cười em

Anh buồn biết mấy

 

Khi rời khỏi nơi đó em chọn giùm anh con kiến đen

Đă chết đêm qua

Em hăy tẩm liệm nó với cánh mai khô

Dưới gốc cây hoa tường vy sau vườn nhà em đă ở

Để mai mốt anh về lại Huế

Sẽ đến thăm gốc cây đó

Thắp một nén nhang tưởng niệm người dĩ văng

Ḷng đầy xót xa

Trời ơi, cuộc t́nh cay đắng

 

Trước khi khóa cửa ra đi

Em cất giùm anh hơi thở nồng nàn của em

Ở khe tủ, để khi trở lại

Anh bớt mùi vị đắng cay

Của cuộc t́nh dang dở

 

Em cất giữ trên trang thờ

Nén hương yêu của thời gian ấy

Để khi về cúng bái

Anh thấy t́nh yêu đôi ta c̣n thơm mùi nhớ

 

Nhất định ta c̣n trở lại căn nhà đó

Dẫu là giây phút cuối

Em hăy ngủ ngoan nơi vai anh

Mai ta về lại thăm đồng cỏ ấy.

 

(Ngày cận tết. 09)

 

 

 

 

 

Người mặc áo kính vạn hoa

 

 

 

mọi sự đă có đổi khác

mây th́ trong, gió hiu hiu lạnh

cây cỏ đổi màu

phía chân trời cầu vồng bảy sắc

c̣n em th́ sao

 

mùa xuân sắp tới rồi

em đổi sắc

chào đón xuân mới

em mặc áo màu kính vạn hoa

đẹp tuyệt vời

như thế là em đă hơn cầu vồng bảy sắc

 

nhớ thuở xưa anh vẫn chơi kính vạn hoa đó

nh́n hoài, bỗng thấy em trong đó

em rực rỡ hơn các sắc màu

  

khiến anh mê đắm

thế ra em đă có từ ngàn năm trước

và em là người phát minh ra cầu vồng và kính vạn hoa

để trang điểm cho cuộc đời

và mùa xuân này nữa

 

cả Huế đang hân hoan chào đón em

người mặc chiếc áo màu kính vạn hoa

 

bỗng dưng anh nhớ màu áo ấy biết chừng nào.

 

                                                                      (Sắp tết)

 

 

 

 

  

Em mặc áo màu vàng

 

 

 

Chỉ tội những bông hoa vạn thọ

Thương cho cánh hoa quỳnh sáng nay

Xót cho cánh đồng rực rỡ

Đă thua màu lụa vàng em

 

Rơ ràng đây là chiếc áo em mặc thuở quen anh

Từ ngàn xưa, đă lâu lắm rồi

Thành ra chuyện Kim Kiều tái hợp là có thật

Anh vui biết bao

 

Anh cũng lại muốn như chuyện t́nh Lan và Điệp

Cuối cùng gặp lại nhau

Dẫu biết có muôn ngàn trái ngang

Họ đă vượt qua, như tiếng chuông chiều rơi

 

Anh đă gặp được em trước thềm quá khứ

Nhưng anh quyết đoán xây dựng tương lai

Anh là Kim Trọng đây, em ơi

Bao nhiêu năm trời luân lạc

Rốt cuộc cơ hội tái ngộ

 

Đầu năm em đi lễ chùa

Em mặc áo màu vàng như hoàng hậu

Phải rồi, em từ thâm cung tới

Chờ đón anh.

 

(Mồng hai tết.09)

 

 

 

 

 

Hải đường say nắng

 

 

 

Anh giận và ghen với đóa hải đường ấy

Chúng được đùa giỡn trên bàn tay em

Lại được nâng niu quá thể

Sao anh không được diễm phúc như thế

 

Anh không biết hải đường có từ đời thuở nào

Nhưng đẹp và đong đưa quá thể

Lại mỉm cười, nheo mắt, lăng mạn

Khiến con bướm vờn bay ngang cũng bực tức

Huống chi anh

 

Hái đóa hải đường phô bày lộ liễu nhan sắc

Với nhụy vàng thủ thỉ tṛ chuyện với em

Mới sang xuân nồng nàn ấm áp

Cho hay đó là số phận tốt của hoa

C̣n anh th́ một ḿnh

 

Hay anh với hoa không duyên kiếp

Phận số long đong

Nên chưa kịp cầm tay em

Dẫu là một phút

Để được mơn trớn bàn tay ngà ngọc

Âu cũng là số trời

Than trách mà chi

Định mệnh hết

 

Anh chỉ ước mơ nhỏ nhoi

Được hôn lên bàn tay ấy

Chen lấn với hái nụ hải đường

Để dành phần thắng cho một riêng ḿnh.

 

(Mồng ba tết.09)

 

 

 

Tưởng nhớ

 

 

 

Biết là em rời Huế ra Hà Nội một thời gian ngắn

Nhưng ḷng anh trống vắng, hoang lạnh quá đi

Mặc dầu anh đang ở Los Angeles

Tưởng như xa biệt trùng trùng

Trong thâm sâu của mỗi người và trong tim

Có chất chứa niềm nhớ thương

Biết bao vời vợi

Trên tầng mây cao cũng biết xao xuyến

Trăng khuya ấy xiết bao lạnh lẽo

Mắt anh mờ đi có ngấn lệ

Sao có niềm nhớ như thế

Không ai biết được

Phần sâu kín của mỗi con người

Không ai lư giải giùm tôi

Nan đề đó

 

Em đi, Huế xa vắng tiếng reo cười

Ngay ngọn cỏ may cũng nhớ ánh mắt đó

Ngọn hải đường ủ rũ

V́ nhớ gót chân người đi

 

Chiếc thuyền nan qua nhà em bâng khuâng nhớ người

Chiếc ghe máy cũng buồn và lạnh lẽo

Trách người sao chưa về

Tiếng chuông chùa buồn bă

Từng hồi

Anh muốn ra khỏi niềm nhớ đó

Để ḷng bớt bịn rịn

Cuối cùng đành bất lực

Như con rùa không ḅ ra tới biển

T́nh yêu là như vậy sao.

 

(Feb.12.09)

 

 

 

Happy Valentine  KLT

 

 

 

Nếu trên trời góp lại những v́ sao sáng chói nhất

Nếu có 365 ngày Lễ T́nh Yêu

                                           cho những người yêu nhau

Anh sẽ gia nhập để được làm đồng chí với hiệp hội đó

Và sẽ dâng bó hoa hồng rực rỡ của Mùa Lễ tới em

Cùng nụ hôn thắm thiết và xin em đừng chối từ

V́ đó cũng là món quà trân trọng nhất gởi lần đầu người ḿnh yêu

 

Bao giờ th́ em về lại Huế

Anh sẽ làm những điều hứa đó

Mong em thắng cuộc đấu lư với bọn ma bùn

Để cho họ biết là bậc vĩ nhân hiếm có

Để cho chúng trắng mắt ra

Anh ủng hộ em trăm phần trăm.

 

(Feb.13.09)

 

 

 

 

 

Bí nhiệm một cuộc t́nh

 

 

 

Những cật vấn thường xẩy ra trong anh

T́nh yêu là ǵ

Có phải con người sẽ có đôi cánh và bay lên

Đôi khi trở thành thủy thủ bạt ngàn ra khơi

Không cần con tàu chở họ ra khỏi hải cảng

Phăng phăng tiến  tới, không ai cản nổi,

                                                        dẫu nhiều trắc trở

Hoặc cũng có thể trở thành đại bàng

Bay luôn thỏa thuê trong những áng mây.

                                                           Có gió băo bùng

Tâm trạng bây giờ là thế

Bỗng dưng thời kỳ này anh trẻ trung lạ thường

Anh hết cả bệnh tật và buồn bă

Khỏi hết những u uẩn và những vấn nạn trong cuộc đời

Anh an nhiên tự tại như một thiền gia

Không cần niệm chú đại bi ḷng vẫn an b́nh

 

Có phải em đă ban cho anh phép bí nhiệm,

                                                    anh không lư giải nổi

Tại sao, v́ đâu?

Anh không tra vấn nữa v́ biết là phép lạ của t́nh yêu

Em vô lượng vô biên cho anh đôi cánh mỏng

Anh bay thật xa đến tận chân trời

Quay về t́m em đang đợi chờ bên ḍng sông nhỏ

Em mỉm cười xinh tươi rạng rỡ (đôi mắt to reo vui)

Anh tự ḿnh thắp một ngọn nến mừng ngày lễ

(Có mấy đứa cháu thay anh mang bó hoa hồng tặng em)

Xem như quà đính hôn đó nhé

Truyền thuyết kể rằng đôi lứa

                                            sau đó bay lên mặt trăng

Thăm chị Hằng và cám ơn đă thắp sáng

                                                         những đêm ḥ hẹn

Cuộc đời dễ thương quá.

 

                                                               (Feb.14.09)

 

 

 

 

 

Những ngày tháng tới

 

 

 

Anh bất chợt liên tưởng những ngày tháng đó

Em bỏ anh đi biền biệt ngàn khơi

Chim cất cánh bầu trời vẫn yên

Chỉ có ḿnh anh nổi sóng

 

Không có ǵ buồn hơn thế nữa

Máu từ con tim không chảy nhịp nhàng

Như muốn úa ră và nung mủ

Thật oan uổng cho một cuộc t́nh

 

Bao nhiêu nhớ thương đă nếm trải

Một cuộc rượt bắt của ảo ảnh

Anh đuổi theo cái bóng

Rốt cuộc đă biến mất

 

Anh lần ṃ trên những băi biển

T́m kiếm một vết chân ai

Chỉ thấy biển và cát

Tuyệt vô âm tín

C̣n lại chú hải âu cô đơn

Và bóng mờ của anh

Rất xa lạ

 

C̣n đợi mong những ngày tháng tới nữa không

Hay chỉ là bóng h́nh trong tưởng tượng

Những viễn mơ trong cuộc sống phù phiếm

Như đóa phù dung.

 

(Feb.18.09 trích TKL.II)

 

 

 

Được nh́n lại Huế

 

 

 

Cảm ơn em, cảm ơn những tháng ngày đó

Như vậy là em đă kể cho anh nghe Huế cũ của ḿnh

Huế rưng rưng, bồi hồi nhớ

Đánh thức từng mảnh vụn của quá khứ

Những sợi khói mông lung từ một nếp tranh

Những ao bèo, giếng nước lạnh, và con cóc nỉ non

Những bụi mờ trên lăng Minh Mạng

Và những con đường xưa thân quen

Tưởng đă quên, xóa nḥa trong kư ức

Ai ngờ em đă thức dậy trong trí nhớ anh

 

Phải rồi, Huế sống dậy, đi đứng, lao xao

Kể cả tiếng guốc em đă vang trong quá khứ

Tiếng ḥ ai đó trên sông Hương

Có tiếng lao xao của sông nước

Làm sao anh quên lăng

 

Anh lại nhớ những bụi rêu trên những cửa thành

H́nh như ai đó đang gọi tên anh

Có người nhắc nhở anh những ngày thơ dại

Và t́nh yêu tinh khôi của thuở đầu đời 

 

Tử Cấm Thành đă đóng lại

Làm sao anh thấy được tần phi

Tiếng ngựa xe một thời vương giả

Nhưng điều đó có hề chi v́ có em nhắc lại

Một dĩ văng bừng sáng, nguy nga

 

Em trở lại Huế thay anh nh́n lại dĩ văng

Chăm sóc cho anh từng cọng sen

Quét dọn trang thờ hương đă lạnh

Cảm ơn em đă vun bón những ngày tháng cũ

Để anh bớt băn khoăn, dẫu ở ngàn trùng.

 

(09)

 

 

 

Viễn mộng Hà Nội

 

 

 

Khi tôi đến Hà Nội đang nắng    

Phố xôn xao và gió th́ hiền

Những cây phượng vàng ửng lên vành môi

Người con gái đi qua khu phố

Tôi lạc lơng t́m em

 

Ba mươi sáu phố phường tôi qua

Không thấy em ở đó

Chỉ hoa sữa trắng ngần

Có chút gió thoảng

 

Mặt hồ gợn bóng mây khi qua hồ Trúc Bạch

Sao em không hẹn tôi ở đây

Chúng ta sẽ đi chùa Trấn Quốc

Nghe tiếng chuông chùa rơi

Và tiếng kinh Bát Nhă

Biết t́m em bây giờ, ở đâu

Hay tôi phải về lại Los Angeles

 

Buổi chiều tôi tới Hồ Gươm nh́n nước lặng lẽ

Tôi nh́n xuống bóng nước,

                                 cũng không thấy h́nh bóng em

Hay em đă trở lại Huế

 

Tôi ước mơ gặp em bên Hồ Tây

Chúng ta nắm tay đi ngang qua đó

Đường Cổ Ngư xưa vẫn c̣n

Em nũng nịu khi tôi vội hôn em

Má ửng hồng, tay chân bối rối

Ôi giây phút mặn nồng

Cuối cùng giấc mơ là giấc mơ

Tôi phải về Los Angeles.

 

(09)

 

 

 

 

 

Nữ Thiền sư

 

 

 

Em ngồi đó như Phật bà

Lại mặc áo vàng như sư cụ

Có ai đó tặng em hoa hồng tươi sung măn

(Nên nhớ đây là cổng chùa nơi trang nghiêm, thọ giới)

Chuyên tŕ tụng, tụng niệm sẽ thành chánh quả

 

Anh đang theo thầy Huyền Trang thỉnh kinh ở Tây Trúc

Khi về ngang đó, anh bỏ thầy, để đứng lại nghe em đọc thơ thiền và ngắm trăng

Uống trà cùng các bổn đạo

Quên chuyện tu hành c̣n em th́ quên về Tây Đức

Ở lại Huế với anh

NAM MÔ QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT MA HA TÁT

 

Đệ tử kính lạy

 

 

 

 

 

Thưa Thiền sư, Giáo sư TKL

 

 

 

Em hiên ngang, rạng rỡ quá đi trong đêm thơ đó

Ánh trăng cũng đồng lơa với em

Ôi giáo sư yêu quư của anh

Anh muốn làm học tṛ của cô, và học với cô suốt đời

Anh giả vờ ngủ để được nghe em giảng

(Và thường ngắm nh́n em nên đội sổ)

Nhưng anh can tâm để được hạng chót của lớp và được nàng yêu

Anh cũng đọc kinh Kim Cang và Địa Tạng và lớp Thiền thơ của em

Nhưng thấy em xinh tươi quá đi nên anh quên hết

Cuối cùng bị đày đi ở xứ người

Anh dạo này không khỏe

V́ thức đêm nhiều quá bởi nhớ đến em

  

Thôi th́ chết v́ em anh cũng cam ḷng

Đó cũng là tâm nguyện cuối cùng

Em đi chùa cầu an cho anh

Phật dạy vô biên phiền năo đoạn

Vô lượng pháp môn tu

Nhưng ḷng anh một trời ân hận

V́ một đời không lấy được người ḿnh yêu.

 

(09 sau tết Nguyên Tiêu)

 

 

Con đ̣ có kết hoa vạn thọ / 2

 

 

Lần này th́ giấc mơ tuyệt vời biết bao

Em đồng ư với anh đi tiếp trên bước đường đời

Có sự đồng ư của hai họ

Và cũng có sự hỗ trợ của Vương Mẫu

Giấc mơ kỳ ảo tiếp ngay sau đó

 

Chiếc thuyền được kết hoa vạn thọ

Cùng những sắc màu khác

Anh thấy có cả vơng lọng

Áo cẩm bào anh mặc

C̣n em th́ thật tuyệt vời

 

Chiếc thuyền hoa đi trên ḍng sông Hương

Bầu trời xanh, chim hót và pháo nổ

Anh hân hoan biết bao và em th́ mỉm cười

Huế lâu lâu mới có dịp như thế

 

Cảm ơn sự kỳ bí của em

Đă gởi tặng anh thần dược đó

Cùng giấc mơ tiên.

 

(Đầu năm mới 09)

 

 

 

Trái tim ở bên trái

 

 

Khi những lư lẽ không biện minh được

Trí tuệ đành thua những phân giải

Là lúc trái tim dồn dập nhịp yêu thương

Ḍng máu không chảy đều

Tôi biết tôi đă yêu em tận cùng

 

Trái tim bên trái tôi như muốn kêu lên

Hăy níu lấy cơn mộng tuyệt vời

Hăy giữ giây phút hiếm quư

Thật khó trong đời mỗi người

 

Đă muộn màng quá phải không em

Không, ḿnh đang thở giây phút mặn nồng

Cho đến hơi thở cuối

 

Dẫu ở trời đông hay trời tây

Em vẫn rực rỡ như đóa hoa quỳnh

Dẫu em là cánh chim thiên di

Cuối cùng cũng trở về bên trái tim tôi

 

Đó là định luật.

(09)

 

 

 

 

  

Cơn mơ

 

 

 

Anh không muốn nghe tiếng điện thoại reo sáng nay

Khi cơn mộng ùa vào cùng với giấc ngủ

Lâu quá mới có một lần như thế

Kỳ diệu thay là em

Qua những mùa xuân, hạ, thu và đông

Anh ở giữa mùa đông

Mọi sự cố đều mệt mỏi khác thường

Em hiện đến sáng nay (dù chỉ là giấc mơ)

Nhưng đă thay đổi hết cả

Thần trí anh minh mẫn lạ thường,

                                         anh nhớ những ngày bỏ học

Đi nơi chốn xa cùng em

Quên mọi đại ngàn cùng cây cối

Chỉ c̣n lại đôi chúng ta

Trán anh không c̣n những nếp nhăn

 

Đôi mắt đục ngầu v́ thời gian chồng chất

Anh có thể nh́n thấy những sợi tóc và viền môi em

Con tim ngột thở v́ em, nó như con ngựa chứng

Tiếng thở của hai buồng phổi rất tinh khôi

Cuốn hút gió từ vạn trùng khơi

Chàng thanh niên ngày xưa đă trở lại

Những tuyệt vọng bay đi

Vạn nỗi buồn tan biến

Khi có em anh tràn đầy hi vọng

Chúng ta sẽ bay ṿng trái đất

Uống cạn ly rượu của trời

Vui cùng chim và đùa với trăng

Những sợi tóc xanh đă trở lại

Trần gian vui biết bao

 

                                (09)

 

 

 

Nhà thám hiểm bị bỏ rơi

 

 

 

Anh đột ngột được thám hiểm đi vào trái tim em

Đường đời sao lắm uẩn khúc và chông gai

Tim em th́ cũng đường đi khúc khuẩn

Phải thay cây đuốc mới len vào được những van tim

Để ngược ḍng máu đen qua ḍng máu đỏ

Cuối cùng về được bến cảng của tim em

Anh đứng lặng ngắm và thử phân tích trong tim em có ǵ

Mà sao nhiều ô vuông ở đây vậy

Một ô dành cho triết lư

Em suy diễn những tầng mây

Và nh́n đời bằng đôi mắt to,

Một hạt cát của biển

Và cuối cùng nơi đây chính là cát của trùng khơi

 

Một ô vuông khác chứa đựng t́nh yêu

Tim sôi sung sức, reo vui, thiết tha, cuồng nhiệt

Anh đem vào pḥng thí nghiệm và thấy nước trong veo

Nghĩa là sao? Chừng đó anh vẫn chưa biểu lộ

                                                           được t́nh yêu em

 

Hay phải bỏ thêm phần acid

Để thấy tim em phập phồng và cháy sáng

Anh đă sáng tác ngàn câu thơ t́nh cho em

Gửi mọi năn nỉ vượt đại dương

Rốt cuộc chỉ một khoảng vắng lạnh

Sao em không dại khờ đi em

Để anh được đi sâu và ngủ yên trong trái tim đó

Em tỉnh táo khi nắm tay

Sao không bồi hồi xúc cảm cho mấy gă t́nh si lần lối              

                                                   từ Mỹ Châu về t́m em

Một ngàn câu thơ làm quà sính lễ

Thỉnh thoảng nhắc nhở sợ anh vượt biên giới

(Em chỉ là em gái thằng bạn thôi sao)

Trái tim này băng giá, vô t́nh

Anh bỏ về tay không.

 

 

 

 

 

Anh sẽ ru em ngủ

 

 

 

Đừng khóc nữa, anh sẽ ru em ngủ

Anh sẽ kề cận em suốt cuộc đời mà

Em sẽ được mơn trớn vuốt ve

Tận cùng sợi tóc

 

Hăy nhắm mắt lại anh sẽ ru cho em

                                                    nghe bài hát thời xưa

Một ngàn câu ca dao t́nh tứ

Một triệu chuyện cổ tích trong kho tàng

                                                    văn chương dân gian

Hàng triệu câu ngụ ngôn

Vạn vạn câu tục ngữ khiến em cười hoan hỉ

(Khúc khích cười và anh tiếp tục ru em ngủ)

Và nếu em vẫn chưa ngủ được

Anh sẽ hôn lên má, trên môi em và vuốt nhẹ chân em

Đó là phương pháp trị liệu của đông phương

                                                       gần như thất truyền

  

Khiến em tiếp tục giấc ngủ (như con mèo

                                                          ngủ trên tay anh)

Anh có chiếc quạt mo phất phới để em yên giấc

Trong giấc mơ em mỉm miệng cười (duyên quá đi thôi)

Em có c̣n mộng đẹp, mộng đôi vợ chồng,

                                               hai đứa lên chơi đồi cao

Anh hát bài Mộng dưới hoa có sự phụ họa của em

Tiếng sáo của ai đó trong gió chiều

Chú trâu và nghé ngọ

Đồng ca

 

Nếu mà em thức giấc nửa đêm

Anh sẽ hôn em nụ hôn đầu ngày

Tiếp tục một ngàn câu ca dao cho đến khi trời sáng

Đừng la rầy anh nữa, anh c̣n ở với em hết một đời này

Nếu cần anh sẽ kể chuyện Liêu trai chí dị

Chuyện con Tấm con Cám

(Em sẽ ph́ cười v́ anh nghịch ngợm quá đi thôi)

 

Ngày mai anh sẽ kể tiếp cho em nghe, và ru em ngủ.

 

 

 

 Dấu vết I

 

 

 

Từ đó không thấy vết chân nàng

Áo trắng nón nghiêng một phiền cổ luỵ

Hiện tượng đó ghi sâu trong tôi

Như vết chém

 

Tất cả là nỗi hoang vắng

Khi em rời khỏi đây với chiếc ghế trống

Hơi ấm vẫn c̣n đó

Dư vị của cuộc t́nh đă mất

 

Làm sao t́m được chiều hôm qua

Tất cả đă trở về với dĩ văng

Hoặc chiều hôm qua trở về

Cũng là một chút hiện tại đă qua

Đó là triết lư của ngày hôm nay

Như ngày hôm qua

 

Rồi đây em trở lại trên chốn đi này

Dấu chân cũng sẽ xóa mất

Nhưng anh vẫn quư hơn dấu chân ấy

Dẫu đă tàn phai.

 

 

 

Như Huế, như em

 

 

 

Khi những dông băo đi qua đời ta

Trận mưa đă xóa dấu vết chàng

Những sai lầm đă thành ác mộng

Là nỗi nhớ thương ngập tràn

 

Phải rồi, t́nh yêu là lưỡi gươm

Đă hủy hoại trái tim chàng

Ôi, nơi vết đau nào hơn thế nữa

Anh đă v́ em thổ huyết hôm qua

 

Đôi ta nay là đă xa nhau

Ngồi đếm lại những ngày thương nhớ

Đốt một que diêm soi vùng kư ức

Cũng nồng nàn như mới hôm qua

 

Ta đă sống tột cùng sự sống

Những khốn cùng và những hiển vinh

Những ưu tư và những hy vọng

Nỗi niềm riêng ẩn giấu trong đời

 

Xem như em v́ ta mà có một ngày

Phần oan trái xin chàng nhận lấy

Khi những bông mai bắt đầu héo úa

Là hai ta chia tay

 

Chiếc ghế sẽ trống vắng

Có ai biết dấu chân đă qua nơi đây

Bụi sẽ phủ xuống theo ngày tháng

Từ đó không ai thấy vết tích chàng.

 

 

 

 

Bái biệt Huế

 

 

 

Bái biệt cố hương tôi đi đây

Trong ḷng tràn đắng cay

Đi là đi sao, đi là đi đành đoạn

Bái biệt chỗ cắt rốn chôn nhau

 

Nơi mẹ đặt tên cho con nuôi con khôn lớn

Nơi cha dắt con ra đồng gặt mùa lúa mới

Nơi chị dỗ dành giấc ngủ ban trưa

Nơi tiếng ve kêu đầy trời tha thiết

Nơi anh yêu em nụ hôn lần đầu

 

Khi tôi về Huế trách tôi

Bao nhiêu năm không về thăm Huế

Hai vài cầu ôm lấy tôi, hờn tôi

Ngay cả con đường cũng giận lẫy

Ngay cả cánh phượng cũng giận lẫy

  

Trăm vạn điều chưa tỏ trong một phút giây

Triệu triệu, ức ức kỷ niệm khi nhắc đến Huế

Mà ḷng th́ trùng điệp bao nỗi nhớ thương

Bái biệt Huế tôi đi đây

Nắm chặt tay mấy đứa cháu mấy đứa em thơ dại

Tiễn tôi đi tận sân bay Phú Bài

Bái biệt cố hương tôi đi đây

 

Có khi là măi măi.

 

 

 

 

 

Giận lẫy Huế

 

 

 

Tôi thật muốn t́m một cớ ǵ khi bỏ Huế mà đi

Như giận Huế lụt hoài

Như phượng nở đỏ quá trong trường Đồng Khánh

Trách chi em mặc áo trắng hoài hoài

Để người nhớ người thương

Trách con sông Hương nước trong chi lạ quá

Để khi xuống thuyền

Thấy bóng h́nh em dịu dàng thế đó

Trách t́nh làng nghĩa xóm

Đă chào đón tôi đă tiễn tôi đi

Hai hàng nước mắt

Không ngăn chặn được

Để khi rời bỏ Huế tan nát một tấm ḷng

Trách tiếng gà gáy sáng trách tiếng chim kêu

Giục tôi dậy

Để chuẩn bị cho một chuyến đi xa

Biết đâu là măi măi

 

 Ở đời ai cũng có một quê hương

T́nh sâu nghĩa nặng

Măi măi chưa được đáp đền

Ai cũng có một mối t́nh đầu

Để ấp ủ

Để chia xa

Nếu ở trên đời mọi chuyện được vuông tṛn

Th́ c̣n chi mà nói

Giận Huế chi lạ, Huế muốn níu chân tôi lại,

                                                    bịn rịn khi tôi ra đi

 

Đôi khi là vĩnh biệt.

 

 

 

 

Đoạn cuối của bài Hồi tưởng

 

 

 

Anh là Từ Thức về trần t́m em

Mọi chuyện sao đổi thay quá thể

Em không c̣n ở đó nữa

Căn nhà vắng tanh

 

Bởi v́ chưa gặp được em nên cứ t́m hoài

Trời cao và biển rộng

Khi mất nhau mới hối tiếc

Ôi, một thuở hàn sinh

 

Anh trở lại khu vườn đó

Cây ổi vẫn c̣n, hải đường say nắng

Trăng vẫn treo trên ngọn cây

Có tiếng ve kêu đầy trời

Báo tin một mùa hạ tới

 

Chính khu vườn đó ḿnh đă hẹn ḥ

Cùng nụ hôn đầu tiên

Có hơi thở dồn dập

Từ đó bắt đầu một cuộc chia xa

 

T́nh Huế vu vơ, t́nh Huế dại khờ

Dấu ấn lần đầu sao mà quên đặng

Thằng bạn cũng đi mất

Anh biết t́m em nơi đâu

 

Nửa thế kỷ sau mọi chuyện trôi xuôi

Nghe giọng của Huế ḿnh bên kia làn sóng

Huế thức dậy, bước đi t́m kiếm

Lục lọi xem em ở nơi nào trên trái đất

Một dấu tích ly tan cùng những niềm nhớ

C̣n hy vọng nào chăng.

 

(2008)

 

 

 

 

Bóng mây

 

 

 

kỳ diệu thay rốt cuộc ta đă biết

có thăng hoa và có khi tàn

những gom góp của một phần sự sống

chợt một hôm không thấy bóng ta về

 

ta sẽ đi tới biển Đông t́m kiếm

chút hư không ta đă bỏ quên

mấy huyễn hoặc vừa bỏ mất đâu đó

có ǵ đâu nghĩa của mất hay c̣n

 

ta đă đi t́m những bóng mây

ta đă đuổi theo những hư huyễn

bên kia có một con đ̣

ta dừng lại qua sông và hết

 

hóa ra đó chỉ là những hạt bụi

hạt bụi tan trong biển ta tan trong mây

gió cát lùa h́nh thành sự sống

ta trở về cũng bàn tay không.

 

 

 

 

Những ngày thôi, đă cũ

 

 

 

Có những ngày có thật trong đời ta

Như rong rêu

Như núi

 

Có những hạt bụi trong mưa

Làm sao em hiểu

 

Ta kiếm ǵ trong bóng hư không

Chút mây bay đi, chút mây tan biến

Ta mới đó chừ ta sắp mất

Biết bao là những vô lư trong cuộc đời

Như những hạt cát trong biển

Ta trôi trên sông

 

Đừng mất công t́m kiếm những ngày tháng cũ

Kể cả dĩ văng

Cùng sự sống

Và dấu chân

Đă biến mất.

 

 

 

 

 

Những đổi thay

 

 

 

những lá nọ đă không thôi thay sắc

kể cả gốc đại thụ

và em nữa

 

và anh

 

những cuồng điên và buổi chiều nay

 

đă qua đi

thật vậy

đă qua

 

này tuổi trẻ

trong lắng sâu của một t́nh cờ

không c̣n nữa

 

đă qua một thời.

 

 

 

 

 

 

Hủy diệt

 

 

 

Lá thư cuối cùng gởi nhau

Anh cố gắng hủy diệt

Thành tro than

 

Anh muốn ra biển

Cùng với đám hải âu

Bay thật xa

Thả ra khơi

Đống tro tàn cũ

 

Đống tro tàn đó vẫn c̣n lại đó

Trong một góc sâu tâm hồn anh

Và măi măi.

 

 

 

Cảm ơn

 

 

 

nhiều khi chúng ta quên ơn một buổi chiều

một ngọn nến đă thắp sáng t́nh ta

và trăng sáng đă soi bước chân em

bên ḍng sông đă cũ

 

cũng phải cảm ơn những hạt lúa

đă nuôi tôi những ngày tuổi trẻ

biết ơn những hạt sương

và thành phố nhỏ

cuộc t́nh của chúng ta

rốt cuộc cũng chấm dứt

 

cảm ơn những tàn phai

đă đi qua đời ḿnh

cảm ơn vinh nhục

làm sáng tỏ lư lẽ cuộc đời

 

cảm ơn trí tưởng cùng những khổ đau

để viết bài thơ này.

 

 

 

Nghĩa t́nh riêng

 

 

 

Gạt nước mắt cố quên t́nh lận đận

Nghĩa t́nh riêng tẩm liệm đáy quan tài

Ngàn năm nữa ai bới t́m tro bụi

Có thấy không c̣n lại một ân t́nh

 

Nghĩa không trọn ôi một trời oan uổng

T́nh cách chia đành đoạn nát tan rồi

Cảnh cũ người xưa trôi đầy cay nghiệt

Trách hơn ai, ai thấu hiểu cho cùng

 

Trong cùng tận mọi người ǵn giữ lấy

Chôn liệm cùng với một mối t́nh riêng

Kinh sám hối âm vang cùng sông núi

Có giải oan, có siêu độ cho cùng

 

Nếu lại được dưới bảy tầng địa ngục

Đi cùng nhau cho trọn hết con đường

Trong quạnh quẽ rơi dùm nhau hạt nắng

Ánh lửa diêm cũng đủ ấm nhau rồi.

 

 

 

 

Vườn trưa

 

 

 

Mỗi khi nhớ lại ḷng đau thắt

Một chút vườn trưa cũng nhớ thầm

Nghe nắng lung linh trên mái tóc

Gió lùa áo lụa nhẹ vờn bay

Bài thơ viết vội chưa trao gởi

Đă tan đă nát giữa quê hương

Bao Vinh vẫn cũ như người ấy

Gia Hội xanh màu, con nước đau

Tóc em c̣n có vương hương bưởi

Lá bàng rơi rụng dưới chân ai

Nải chuối buồng cau thơm mùi phấn

Dừa trắng như chuyện cổ tích xưa

Gà gáy nhầm canh kêu eo ếch

Ve kêu dậy xóm giữa trưa ngày

Máy cày ơi c̣n thơm mùi rạ

Trách cứ anh sao bỏ cuộc t́nh

Cổng cũ rêu xanh buồn biết mấy

Thuyền mô khua động một ḍng Hương.

 

 

 

Dẫu em ở đâu / đoạn 1

 

 

 

Dẫu em ở đâu dưới ánh mặt trời

Anh sẽ x̣e đôi cánh và sưởi ấm em

Dẫu em biến thành tro bụi

Th́ anh cũng sẽ đốt đuốc t́m em ở vạn trùng khơi

 

Biết em là tiên bị mắc nạn

V́ lấy trộm thuốc cứu anh

Anh sẽ lên đó và chịu nạn cùng em

Suốt cả đời này (và đời sau nữa)

 

Biết em v́ cơn mưa mà nhỡ một đời

Anh muốn là người học tṛ chép phạt một ngàn lần

Viết tên em trong trái tim anh

 

Cũng v́ anh dại khờ, ngày xưa, miệng câm như hến

Nên bị đày làm kiếp nhớ nhung

Cũng v́ uống miếng trà xanh em mời anh

Nên có một đời oan uổng

 

 Bởi không nên duyên, nên trời đày anh làm thi sỹ

Cùng ḍng lệ một đời cách chia

Dẫu em ở nơi đâu anh cũng làm thơ

Để trả nợ một đời t́nh tan tác

 

Bao giờ em trở lại đây, nàng tiên

Nhớ gởi giùm anh một chút sương khuya của Huế

Mang cho anh mấy giọt mưa rơi

Để anh cất giữ trong ḥm gia bảo

Truyền vạn kiếp sau.

 

 

 

 

Dẫu em ở đâu / 2

 

 

 

Biết ta khó có dịp trở lại đó

Cuộc đời là những ngang trái cách chia

Khi những sợi tóc bạc trắng

Và ngày tháng chồng chất

Anh làm sao cưỡng được mệnh trời

 

Bởi vậy nhân chuyến em về lại Huế, anh nhờ vả

Hỏi thăm giùm anh từng hạt sương

Và ánh trăng mờ trên sông khuya khoắt

Cùng giọng ḥ của ai đó

 

Hỏi thăm giùm anh bầu trời trong, và trắng xóa

Của mùa hạ cũ

Và những tơ trời đậu trên cành cây sầu đông

Với màu trắng của một cành hoa sứ

Cành phượng vỹ năm xưa c̣n đó không

Chiếc đ̣ c̣n đón em đi học về 

 

Nghe giùm anh tiếng chuông chùa

                                            c̣n vang vọng trong đêm

Con dế mèn c̣n kêu đầu ngơ

Và tiếng chú thạch sùng than thở nửa đêm

Trách anh sao không về cùng em một chuyến đ̣ ấy

 

Khi nào em trở lại đây

Anh sẽ làm cho em một ngàn bài thơ Huế

Có mưa nắng dại khờ, hải đường say nắng

Để tạ ơn em đă mang về cho hành lư thật nhiều

Hương hoa quê nhà, biết bao thương nhớ.

 

 

 

  

 

KLT của anh

 

 

 

Hôm nay ở Los Angeles mưa nhiều lắm

Anh chợt nhớ em thật nhớ em

Tiếng cười trong vắt sao thương quá

Có nhớ đến anh vài phút giây

 

Em có buồn không khi cô đơn

Một gian nhà trống, một linh hồn

Ngày vắng, chiều xa thương thuơng quá

Mơ một ngày vui của tụi ḿnh

 

16/02/09

 

 

 

Phác họa một mùa Xuân

                                     đang tới

 

 

 

những đám mây đen đă tới, đă đi

những tế bào chào mừng trở lại

cỏ và cây nở màu xanh biếc

vạn vật như thể bắt đầu

 

khởi đầu một ngày mới

có niềm vui khó nói ra lời

tất cả đă đổi khác

với đất trời

 

bỗng dưng ta trẻ trung lạ kỳ

cây yêu thương nở từng cụm nhỏ

chim yến bay rất đỗi t́nh cờ

 

ta cũng đổi khác

rất thanh xuân.

 

 

 

 

 

Những ngày của mệt mỏi

 

 

 

từ biệt nhé, từ biệt nhé những ngày đă sống

không c̣n những ǵ mới nữa

kể cả ngọn lửa

và tro than

 

thân xác và trí nhớ

sắp từ biệt

cuộc t́nh ấy cũng chấm dứt

chôn theo những u uất

và nỗi buồn

c̣n lại đây vết thương

không lành.

 

 

 

 

 

Ngọn lửa và thiên đường đă mất

 

 

 

rất t́nh cờ ta trở lại đó

đă nửa thế kỷ đi qua

với bắt đầu và những vết thương

không thể nào lành lặn được

 

cây cối vẫn như thế

sương bay đi và trời rất xanh

mặt hồ vẫn yên tĩnh

riêng ta, những ḍng nước mắt chảy

có thể nào cuộc t́nh như thế sao.

 

 

 

 

Bóng đèn cháy

 

 

Như ánh sáng rồi cũng đổi màu

Như thinh không

Như tĩnh lặng

Như đêm

 

Anh sẽ kề cận bên em

Chờ trăng sáng

Không cần bóng đèn ấy nữa.

 

 

 

 

 

Vẫy tay chào những mùa hư ảo

 

 

 

Như cánh bèo trôi về nẻo cuối

Chuyện đời nay đă cổ tích xưa

Bánh xe thổ mộ lê từng bước

Ngựa đă ê chề kiếp sống buông

 

Vẫy tay chào những mùa hư ảo

Tẩm liệm theo cùng bóng tịch dương

Chôn kín từ nay đôi mắt đó

Vĩnh biệt b́nh minh rực rỡ màu

 

Thăm thẳm sâu là những muộn phiền

Đắng cay tê điếng thịt da xương

Nuốt đi ḍng lệ trôi trong máu

Thổ huyết hôm qua với giận hờn

 

Bày biện chi những cảnh đoạn trường

Tặng nhau sao cảnh nát tang thương

Hiện đang một mối t́nh bi hận

Mật đắng trào môi thêm đắng cay

 

Bỏ lại đằng sau một nụ cười

Bỏ t́nh bỏ nghĩa danh lợi trôi

Từ nay và cả ngàn sau nữa

Đừng nhắc tên tôi giữa cơi đời.

 

 

 

 

 

 

Để cảm ơn em t́nh tri ngộ

 

 

 

Thề với hẹn làm chi thơ mới viết

Hẹn cùng đi suốt cả mấy con đường

Với biển mặn trăng thề ta nguyện ước

Được cùng nhau măi chẻ tóc xe tơ

 

Vốn liếng anh chỉ một mối t́nh si

Đă tiêu cặn kẽ từ em bội ước

Đă khánh tận ḷng thủy chung ước hẹn

Thôi cũng đành, cùng lỡ chuyện trăm năm

 

Nay đôi chúng ta cũng đă không c̣n

Chừ rất ít những ngày vui hạnh ngộ

Cũng lỡ dở lang dang chuyện hoang đường cũ

Nói làm chi lời ước nguyện mai sau

  

Đền bù được ǵ cuộc t́nh không trọn

Hái trăng non mây trắng một con đường

Ngắt chùm hoa khế ngọt chút dư hương

Để cảm tạ ơn em t́nh tri ngộ

 

Xin chút gió xưa về đây tẩm liệm

Mộ ân t́nh khép lại kể từ đây

Xin chút nắng xưa của mùa hạ cũ

Nén hương yêu để thơm một quan tài.

 

 

 

 

Nghĩ tới một ngày

                     em rời khỏi Huế

 

 

 

Thế nào rồi em cũng phải đi

Chim bay về núi, em sẽ biệt tăm hơi

Chuyện ly cách lúc nào cũng có

Em sẽ đi thật xa, bỏ Huế một ḿnh

 

Ruột quặn thắt bởi nghĩ tới nơi đó

Đừng trách những cơn mưa của Huế

Đừng oán những con ve kêu khi mùa hạ về

Nếu Huế không buồn th́ anh đâu làm thi sỹ

 

Anh lớn lên bên này tả ngạn

Nghe tiếng chèo khuya ḷng không muốn rời xa

Nhưng mà rồi cũng phải đi

Người đi th́ phải xa, định mệnh đẩy đưa

Để mỗi khi rời Huế biết bao ngậm ngùi

  

Như em rồi cũng phải đi xa, thật xa

Em thương Huế biết mấy, cũng có ngày giă biệt

Căn nhà đó sẽ vắng bóng em

Thật khó biết bao giờ em trở lại

 

Anh về lại đó biết đâu mà t́m

Em xa ngái vẫn trùng khơi biệt tăm biệt tích

Một ḿnh anh đi giữa phố phường

Lục lọi xem em có gởi lại vết tích ǵ cho anh không

 

Chuyện sinh ly, biệt xứ cũng là chuyện b́nh thường

Nhưng mất em ḷng anh thương xót lắm

Hay là em gởi lại linh hồn ở lại đó

Để trầm hương ngát một ḍng sông.

 

 

 

 

 

Tiếng chuông

 

 

 

Tiếng chuông sáng nay nghe ngân vang

Tiếng chuông thức tôi dậy một thời dĩ văng

Sóng nước đuổi nhau cùng tiếng chuông

Tôi muốn hụt hơi v́ ngân vọng

 

Tiếng chuông khiến tôi nh́n thấy một chân đời

Bao nhiêu kỷ niệm ngân nga của ngày tháng cũ

Dĩ văng dồn dập khiến tôi như muốn nghẹt thở

Chuông ơi, chuông ơi

 

Vậy là tiếng chuông đi suốt chặng đường đời

Vây hăm tôi, giày xéo tôi đến hồi chung cuộc

Dẫu đi xa ngàn vạn dặm vẫn nhớ thương hoài

Người đă xa, đi xa măi măi

  

Xin tha cho tôi chuông ơi chuông ơi

Xa nhau như thế là đoạn tuyệt rồi

Chuông chùa ngân đời trong hơn tôi

Như một đoạn kết

 

Nhưng thế nào rồi tôi cũng sẽ về nghe lại tiếng chuông

Sám hối bao nhiêu điều của dĩ văng

Nhớ đau từng khúc ruột

Của ngày tháng qua

 

Chuông chiều vẫn ngân hoài như thế.

 

 

 

 

Hăy đến tham dự

                     đám cưới đó đi

 

 

 

Em cứ đến tham dự đám cưới đó đi

Đó là lệnh của ngài Thám Hoa

Vơng lọng và dàn Nhă nhạc

Tấu khúc mỗi khi em bước tới

 

Em lại được ngài Đô thống đón rước

Th́ về chầu hầu

Quân dân hai bên đường tung hô vạn tuế

 

Vơng lọng, ngựa, quân hầu và cờ xí

Nghiêm chỉnh đi bên em

Phường ngũ âm của cung đ́nh phải tới

Cùng xênh phách và nhă nhạc

Đến nỗi hai họ quy phục

Bà Thám Hoa uy nghi trong quốc phục triều đ́nh

 

Em hăy đến tham dự đám cưới đó

Quan Thám Hoa chờ em

Chú rể và cô dâu vô cùng cảm tạ ơn đức

Ghi trên bảng vàng bia đá.

 

 

 

  

Tiếng động

 

 

 

Có những thời gian dài ta không nghe cả tiếng động

Im ĺm như đời sống

Giọt nước mắt không chảy nữa

Thời gian không đi qua

Là chấm hết

 

Không có ǵ ngạc nhiên nữa

Kể cả định mệnh

Những thăng trầm

Và những lời th́ thầm của thị phi

Lời sàm tấu đều vô nghĩa

Ta thành con nộm giữa cánh đồng.

 

 

 

Ở dưới đáy sâu

 

 

 

Em sẽ trồng cây hoa thược dược

Và nắng mưa

Khi những mùa mưa băo tới

Cây sẽ rụng vàng như chúng ta

 

Giữa chúng ta vạn điều bất trắc

Có vạn điều chưa thể nói cùng nhau

Và trần gian cùng vũ trụ chia tay

Không thật biết kể những điều mong đợi

 

Chẳng thể là mộng giữa thực hay sao

Và chung cuộc mọi điều đều tan biến

Cuộc t́nh ấy cuộc t́nh không thể hiểu

Cũng vu vơ như mọi chuyện không ngờ

 

Tưởng như thế là kết thúc, chấm hết

Vẫn tương lai nối kết một tương lai

Và vĩnh viễn c̣n nguyên hồn đứng đó

Một mối t́nh măi măi những thương yêu.

 

 

 

  

Những ngày tháng đă qua

 

 

 

Có những t́nh cờ và những mơ mộng

Hạnh phúc và khổ đau

Suốt chặng đường ấy

Ta đă gặt hái được ǵ

Ngoài khổ đau

 

Em đă cho ta những trái đắng

Cảm ơn.

 

 

 

  

Lặng lẽ một buổi mai

 

 

 

Rất có những ngày như thế

Quẩn quanh đây như một nỗi buồn

Sự có mặt của hiện tại

Trở nên vô nghĩa

 

Cây lá vẫn xanh tươi

Hoa vẫn nở

Có những chú chim đi qua nhà ḿnh

Ca vui

Sao ta buồn quá

 

Ḿnh có rất nhiều những chuyện đổi mới

Như trái tim đă hư

Mắt và môi cũng đổi khác

Không c̣n xanh nữa

Tuổi trẻ đă chấm dứt.

 

 

 

 

 

Con sông ấy

 

 

 

Một lần ấy tôi qua đây

Một lần ấy

 

Đă trôi trên từng ấy tháng

Từng ấy năm

Và bỏ đi

 

Con sông ấy đă trở lại

Như cọng bèo

Trôi qua đời ḿnh rốt cuộc

 

Con sông ấy đă chết.

 

 

 

Chiều rất buồn

 

 

 

Như những hàng thông nằm ngủ trên vai anh

Những buổi chiều vàng

Như em

 

Rồi những buổi chiều sẽ qua đi

Những buổi chiều không mang một ư nghĩa nào hết

Không c̣n ai trên trần gian này nữa

Chỉ là sự im lặng tuyệt đối

Của một buổi chiều

 

Chỉ là cái bóng

Xiêu về phía mặt trời

Đừng xóa đi bầu trời ấy

Một màu xanh thấu tận chân trời

 

Nếu có thể có con chim bay về phía ấy

Tô điểm với một v́ sao mọc sớm

Anh chỉ ước ao chỉ thế đó

Trước khi trời tối hẳn.

 

 

 

 

Rồi mai em ở đâu

 

 

 

Em rực rỡ từng một giây một phút

Nhớ thương nhau xin thắp cho nhang đèn

Tro tàn đó bay cùng khắp trái đất

T́m giùm tôi bóng dáng một người thôi

 

Có hề chi chuyện sống chết ở đời

Miễn được thấy trong nhau c̣n chung thủy

Ở nơi thẳm sâu dưới đáy linh hồn

C̣n thắp sáng ngọn đèn t́nh yêu đó

 

Phật có dạy đời thật là bể khổ

Tôi đâu ngờ đau đến tận da xương

Những sợi tóc cùng với đôi mắt đó

Dấu chân xưa hằn từng bước trong đời

 

Có người nói khi người đă già rồi

Một lần cuối ôn lại thời trai trẻ

Trong quên nhớ của cuộc đời sót lại

Tôi thấy em nguyên vẹn ở trong hồn.

 

 

 

Đă trễ muộn rồi

 

 

 

Cầm bằng như đă trễ cả rồi

Dở dang, tất cả thế gian ơi

Trẻ trung ngay cả trong tay nắm

Đă muộn em ơi, muộn cả rồi

 

Em ơi trăng có khi về trễ

Mây có khi nào đợi nắng lên

Có nói chi cũng là dang dở

Có nói chi cũng trễ muộn rồi

 

Đá nát vàng phai, quá trễ rồi

Trăng thề chung thủy bước chung đôi

Nghĩa t́nh đă hết mong ǵ nữa

Mà nói chi thề thốt nặng lời

 

Mai mốt đây anh cũng bỏ đời

Bỏ t́nh, bỏ nghĩa, bỏ thương yêu

Em có thương anh th́ nhớ lấy

Đốt giùm hương nguyện, đốt hương yêu.

 

 

 

Lông ngỗng và cuộc t́m kiếm

                                          kỳ thú

 

 

 

Anh muốn làm một chuyến đi xa

Vượt cả đường sông và đường biển

Dẫu khó khăn cách mấy anh muốn thấy em

Là của anh

 

Em nhớ rắc lông ngỗng trên lối đi

Anh sẽ ḍ la t́m em mọi miền

Cuối cùng, thế nào anh cũng gặp lại em

Qua bao dâu bể

 

Anh bây giờ trở lại người b́nh thường

Nỏ thần và gươm đă bị vô hiệu hóa

Ngay cả thành Cổ Loa

Cũng đă dẹp bỏ

Anh sẽ đi theo em

Về chơi Huế

  

Em mở cửa con tim em đi

Anh sẽ lưu ngụ suốt đời ở đó

Với vô ngần mộng mị

Thơm ngát hương trầm