Trần Ngọc Cư

 

TIA LÓ

 

Dù tôi viết về anh bằng tiếng cà lơ
Những đứa chung lớp chung bàn với tôi
Đều hiểu được.
Chúng tôi đặt tên anh là Tia Ló,
Theo h́nh những sợi tóc mai,
Dùng từ của một bài Quang học,
Giờ Lư Hoá vừa xong,
Khi anh bước chân vào lớp.

Bên dăy lầu của ngôi trường cổ kính,
Anh đi cổ rút dáng co ro,
Đi trong mưa giữa ngày nắng ráo,
Con chim cuốc lủi vào triết học.

Đùa vậy đó, nhưng anh là thần tượng
Với những thằng nhất quỉ nh́ ma,
Một thời dưới mái trường cổ kính
Tôi nghĩ là cao điểm đời anh.

Chúng tôi lớn lên trong thành phố trũng,
Một bên là những băi cát nóng, một bên là đèo cao,
Chỉ cần biết tiếng Tây là trở thành kẻ sĩ,
Dân chúng mài cái tự hào từ đất vua.

Nơi chôn nhau cắt rốn
Một hôm bỗng thành nơi chôn nhau.
Máu chảy trong thành phố trũng.
Anh đi bằng bước chân hư cấu
Qua đó làm dậy tiếng xôn xao
Ngót nửa thế kỷ rồi chưa dứt.
Anh mang số phận Judas trong kịch bản của Chúa.

Nghe anh đang vào Giấc ngủ,
Tôi nhớ đến từ Dormir
Trên mộ chí những người khi sống bụng chứa đầy lửa
Gồm các thành viên Jacobin…

Và trong từ ngữ vi tính, tôi yêu Delete và Cancel.
Đó là những từ rất yên ủi.
Ước ǵ chúng ta có thể xóa đi và viết lại thả giàn,
Ở U80, tôi biết ḿnh chưa hết Umê.

Nhưng chuyện ǵ rồi cũng qua đi,
Một trăm năm sau, toàn là người mới.
Cuộc bể dâu hôm nay
Chắc chi được đưa vào cước chú.


Labor Day 2015, Escondido, California

TNC

 

 

 

thơ văn thân hữu

trankiemdoan.net