TRẦN KIÊM ĐOÀN

 

 

26 THÁNG 3

Bốn mươi năm trước – ngày nầy – 26 tháng 3:
Trên xứ Huế dân ḿnh thắng dân ta
Chủ nghĩa ta bà biến một nhà thành hai kẻ lạ
Bên nầy thét xâm lăng bên kia gào giải phóng
Quê hương ơi những danh từ tḥng lọng
Buộc vào nhau lôi xuống tận A Tỳ
Có kẻ buồn, người vui; nỗi mừng và thất vọng,
Có bước chân về bén gót bước chân đi.
Tháng Tư: dân tản cư trở về
Băng đèo Hải Vân dắt d́u nhau ra Huế
Thành phố tản cư buồn thiu vắng vẻ
Không có người nắng vẫn đỏ vàng hoe
Đời mới bắt đầu khăn gói về quê
Vườn ruộng ê chề quay lên phố chợ
Sống giữa bạn bè đứa hăng, đứa sợ
Đứa theo bộ đội miền Bắc, đứa đi lính miền Nam
Đứa lon ton làm “cách mạng 75”
Đứa xếp vó bước vô tù cải tạo
Văn hiến văn minh biến thành cơm áo
Triết lư tàn canh như Giấc Mộng Đêm Hè
Nghê sĩ, văn nhân thế thời phải thế
Nếu Khổng Minh c̣n cũng phải sống lang thang
Trịnh Công Sơn gảy đàn mà hát:
“Gánh gánh gánh, gánh rau ra chợ,
Hôm nay đây thống nhất đă về…”

Gặp Trần Hoàn ch́ chiết khen chê:
“Giải phóng đưa ta lên tầm cao vũ trụ,
Sao gánh rau ra chợ kéo xe ḅ?!”

Núi cũng buồn ḷng ai dám nói
Thà im hơi khăn gói bỏ vào Nam

Bửu Chỉ vẽ phông treo trước Mô Ranh
H́nh công nông lên đường sản xuất
Thành Uỷ lắc đầu chê tranh chưa đạt:
“Nhà máy công trường sao ống khói không phun?!”
Đành trở về vẽ “Ngựa Đá Sang Sông

 

 


Nam Trung Bắc nứt thêm ḍng chia biệt
Nguyễn Đính Trần Vàng Sao cười khan cay nghiệt:
“Mả cha đời vô hậu… đói nhăn răng!”



Thằng bạn dăi dầu thi sĩ Thái Ngọc San:
“Tau trả thẻ Đảng trước Boris Yelsin một tháng!”


Thái Ngọc San

 

Đời thoát ly giấc ngủ yên hà
Trải nghiệm đầu đời hăm sáu tháng ba
Nghe rát mặt những chàng trai xứ Huế
Yêu nước, yêu quê lăng mạn quá đi… “tề!”
Sông núi lỡ bỗng nhiên buồn vô kể
Khát vọng, ước mơ, chung ḍng thế hệ
Những hư danh, ảo tưởng buổi giao thời
Đường nhân văn sao vắng bóng con người
Ngày du thủ trải vàng ra ái ngại
Đêm tâm kinh lải nhải chiếc loa rè
Đốt nhiệt t́nh tuổi trẻ đam mê
Ḍng lịch sử chân quê thành hoang tưởng
Những bi phẫn lạnh lùng treo cuộc sống
Những bon chen, lừa dối gối lên nhau
Bốn mươi năm hơn nửa đời ngoái lại
Vết tang thương thành sẹo có c̣n đau
Mà thương về thế hệ mai sau
Ai đi qua, ai ở lại bên cầu
Một nửa quê hương một đời đất khách
Đá vàng phai tóc đă bạc màu
Tuổi trẻ lên đường em ở nơi đâu
Mưa gió tháng Ba khi nào mới tạnh.

Sacramento - 26 tháng 3, 2015
Trần Kiêm Đoàn


 

thơ sáng tác

thơ

trankiemdoan.net