Trần Kiêm Đoàn



CÁM ƠN NĂM CŨ NHƯ NĂM MỚI

 



Cám ơn em tờ lịch cuối cùng
Ngày bốn buổi sáng trưa chiều tối
Năm bốn mùa xuân hạ thu đông
Những tờ lịch như những ḍng cổ sử
Muốn hay không chuyện cũ cũng sang ḍng

Cám ơn cơn gió mùa đông lạnh
Thổi tới tung bay những lá vàng
Nếu nép một đời trong ngơ vắng
Bao giờ soi được bóng trăng tan

Cám ơn những giấc thiên thu ấy
Mang chút buồn tiễn biệt người đi
Dẫu tượng đá vẫn không thành miên viễn
Gặp gỡ nào rồi cũng tới chia ly

Cám ơn em nếp nhăn vầng trán
Hương thu xưa áo tím đă qua cầu
Đường hàng me con sóng t́nh đă lặng
Dấu hài xanh tôn nữ thấy ǵ đâu

Cám ơn đời mong manh sương khói
Bởi vô thường nên đẹp dáng phù vân
Ví như nhân thế đều bất tử
Đông chẳng tàn sao có mùa xuân

Cám ơn tay trắng thành kiêu bạc
Vuốt mặt thương đời hóa dửng dưng
Yêu đến tận cùng không dính mắc
Nên vô tư như bụi đỏ ven đường

Cám ơn vinh nhục vui liền khổ
Chưa biết buồn sao biết quư niềm vui
Trong một thoáng thiên đường và địa ngục
Về trên môi mím mỉm miệng cười

Cám ơn mỗi sớm chung trà nhỏ
Rót chén yêu thương xuống cuộc đời
Đối bóng tưởng ḿnh như chẳng có
Ba ngh́n thế giới cũng rong chơi.

Cám ơn năm cũ như năm mới
Đối bóng thời gian ḷng rỗng không
Người hái phù dung khuya tỉnh giấc
Hoa lục b́nh nở giữa ḍng sông

Cali - Đêm Noel 2016
Trần Kiêm Đoàn
 

 

thơ sáng tác

thơ

trankiemdoan.net