TRẦN KIÊM ĐOÀN

 

DƯỚI CHÂN TƯỢNG HAI NGƯỜI HÔN NHAU

 

 

 

                                                Tặng Trần Ngọc Cư

 

“Trong lồng ngực này chung thủy trái tim

Người lính trở về, con tàu bến đổ”[i]

 

Mỗi nụ hôn là một sân ga nhỏ

Có trong nhau mà cứ mãi đi tìm

 

Trong lồng ngực nầy chung thủy với tình

Thủy thủ ra đi, con tàu rời bến

Như duyên nợ không mời mà chẳng hẹn

Sóng xôn xao lòng biển vẫn đinh ninh

 

Trong lồng ngực nầy chung thủy với ta

Đi khắp bến cũng có ngày về lại

Đời đã xế như chiều hôm nắng quái

Thì vui đi thơ thẩn la đà

 

Trong lồng ngực nầy chung thủy với mình

Nên đứng lại bên lề đời xuôi ngược

Ta hiểu mình nên thong dong cất bước

Gió mưa gào mặt đất cứ làm thinh 

 

Trong lồng ngực nầy chung thủy dài lâu

Yêu trong suốt như một thời thơ dại

Như hình ảnh hai người tình xa ngái

Dưới mắt đời mãi mãi đứng hôn nhau.


 

[i] Thơ Trần Ngọc Cư

 

 

 

thơ

trang nhà