|
TRẦN KIÊM ĐOÀN
LÀ NÓ (Cảm tác từ “Who is This” của Tagore) [1]
Cô độc – Photo: Vơ Văn Cần, Canada
Nó chợt cười vu vơ trên vùng đất khó Kư ức gia tàu mọc choán lối đi Tôi nhớ mẹ xưa gánh đôi thùng cũ kỹ Hai phần đời già quắt áo nâu thô
Cảnh đă khác nhưng nó c̣n đứng đó Bám sương pha tóc bạc trắng trên đầu Nắng trên tuyết lặn rồi chẳng biết về đâu Tần ngần măi cất giọng cười tủi hổ
Tôi lạ lẫm sao ḿnh về với nó Phí cả đời không trốn được trong ta Ôi trời đất mênh mông triều đại ngă Cho tôi xin ḿnh gặp nó ơ hờ
Tôi bỗng sợ lạnh run người chợt nhớ Nó là tôi là cái ngă chính trong tôi Phải xa nó để quay về nguồn cội Ta không ta tôi tái mặt nghi ngờ
“Trên trời dưới đất chỉ có ta là duy nhất!” Cồ Đàm xưa thấy được Ngă trong ta Nên gọi nó ngay phút đầu giáng hạ Giải thoát là vắng nó tự châu thân.
Sacramento, mùa Giáng Sinh 2010 Trần Kiêm Đoàn
____________________________
[1] Who is This? I came out alone on my way to my tryst. But who is this that follows me in the silent dark? I move aside to avoid his presence but I escape him not. He makes the dust rise from the earth with his swagger; he adds his loud voice to every word that I utter. He is my own little self, my lord, he knows no shame; but I am ashamed to come to thy door in his company. Tagore.
Ai đó? Tôi một mình đến nơi hẹn. Nhưng ai đó đang lẽo đẽo sau lưng tôi? Tôi tránh né nhưng không thể được. Hắn làm bụi tung lên khỏi mặt đất với lưỡi gươm bén; Tiếng nói hắn vang lên sau những tiếng thì thầm của tôi. Hắn là cái tôi bé nhỏ này, trời hỡi, hắn không biết xấu hổ là gì; Nhưng tôi, tôi rất tủi hổ đến gõ cửa Ngài cùng với hắn.
Kim Morris dịch
|