TRẦN KIÊM ĐOÀN

 

 

SÁM HỐI

tặng anh hoàng xuân thiệu

 

 

 

 

 

lạy phật con xin sám hối

nếu đời nầy c̣n mắc tội tiền thân

 

tuy tự xét ḿnh chẳng làm chi nên tội

hay có tội ngập đầu mà kư ức quên chăng

bất thọ khổ trung khổ

khổ mà không chịu khổ th́ khổ càng tăng

 

con sinh ra trong cuộc chiến việt nam

bà mẹ quê cho con ngồi nửa thúng đầu này

c̣n chó mèo gà vịt bỏ nửa thúng đầu kia

áo rách chân trần gánh gồng chạy loạn

 

cũng trôi nổi một đời tang thương ly tán

quê mẹ quê người quê nào nữa c̣n đi

tham luyến càng to th́ trời xa càng bé lại

sợ lạc đường nên hành giả bất di

 

nợ tiền kiếp vay nhiều chưa trả hết

áo chưa ấm cơm chưa no nói chi lư thuyết cao vời cho mệt

năm nay từ mỹ con về huế ăn tết

lạnh cuối tháng mười hai cắn tay không ra máu

 

người đạp xích lô hỏi chị bán rau

ba mươi tết trời lạnh tím mặt ai dám ra ngoài

đi cuốc xe mua bó rau chiên xào cúng ba ngày tết

xe trống rau đầy chẳng có ma nào hết

 

chỉ có nhà sư mang b́nh bát đi qua

người phu xe cúng đ̣n bánh tét chiên mang theo

                                                                 mới ăn một nửa

chị bán rau cúng bó rau mưa dầm lạnh quắt

cả hai người hỏi thưa thầy v́ sao con khổ

 

nhà sư mỉm cười nói đời là bể khổ

hai người cười buồn nói có tiền là sướng như tiên

đóng cửa coi ti vi máy sưởi ấm thịt bánh đầy nhà

sống như thế quả đời là bể sướng

 

phật di lặc ở cung trời đâu suất

thương chúng sanh vỗ bụng cười kh́

cái bể sướng chẳng khác chi bể khổ

từ trên cao ta thấy hai mặt của đồng tiền

 

một đời trần gian chỉ bằng cái nháy mắt ở cung thiên

sướng khổ thịnh suy vay trả liền liền

đă không gieo th́ lấy ǵ mà hái

hái không trồng th́ phải trả lại tự nhiên

 

thôi mang xe về trả cho chủ

thôi gánh rau về chia không cho bà con

ráng ăn cháo đừng vay ra năm khỏi trả nợ

nợ trần gian là món nợ đời

 

lạy phật con xin sám hối

nếu đời nầy c̣n mắc tội tiền thân

 

cali ngày valentine 2011

trần kiêm đoàn

 

 

 

 

thơ sáng tác

thơ

trankiemdoan.net