|
TRẦN KIÊM ĐOÀN
Sen Vàng Năm Mới 2011 Nhớ “Lotus” của Rabindranath Tagore [1]
Năm Mới mùa Đông Sen ẩn trong bùn Sen vừa mới nở Mưa đêm bỡ ngỡ
Giọt đóa sen vàng Trên bước lang thang Nào ai hay biết Chân trần mải miết
Đi giữa đường thơm Nỗi buồn mới chớm Từ một giấc mơ Đượm mùa sen nở
Mùi thơm gợi nhớ Một thoáng hương đưa Bướm nhỏ chùa xưa Bụi mờ bóng khuất
Sen giữa mùa Đông Chính là hơi thở Trong tận đáy ḷng Sen vàng mới nở
Costa Rica, sau ngày Noel 2010 Trần Kiêm Đoàn
[1] Lotus
On the day when the lotus bloomed, alas, my mind was straying, and I knew it not. My basket was empty and the flower remained unheeded. Only now and again a sadness fell upon me, and I started up from my dream and felt a sweet trace of a strange fragrance in the south wind. That vague sweetness made my heart ache with longing and it seemed to me that is was the eager breath of the summer seeking for its completion. I knew not then that it was so near, that it was mine, and that this perfect sweetness had blossomed in the depth of my own heart.
Tagore
Sen nở.
Tới ngày hoa sen nở, tâm trí tôi đang lang thang nên không biết thế. Giỏ còn trống, ḷng nào để ý tới hoa. Đến nay, nỗi buồn đè nặng lên tôi, chợt tỉnh khỏi giấc mơ, tôi cảm thấy chút hương thơm lạ trong gió nam về. Mùi thanh dịu ngọt làm tim tôi đau xót thèm thuồng và có phải chăng đó là hơi thở khát khao cuối hè. Tôi không hề biết mùi vị thật gần, trong tôi, vị sen thơm dịu tuyêt trần đã nở ngay tận đáy ḷng tôi.
Kim Morris dịch 2010
|