Trong công viên

 LÁ SAY RƯỢU VÀNG

 

 

Mùa Thu đến th́ nơi nào cũng  thế

Lá sẽ vàng, sẽ rụng buồn ngu ngơ

Và Thu xưa th́ đời nào cũng thế

Lá ngh́n năm như lá cũ ban sơ

 

Thu vàng em, mùa Xuân xưa c̣n không

Môi heo may lạnh tanh mùa nắng Hạ

Gom chút nắng về một thời tất cả

Thuở dậy th́ Xuân, Hạ, Thu, Đông

 

Thu.  Bỗng nhớ một ngày xưa rất Huế

Trưa nắng tàn ve đất điệu râm ran

Đường Đại Nội ngô đồng “nhất diệp lạc”

Hồn Nguyễn Du Thu nhuốm mầu quan san

 

Từ thuở Thu về không có Huế

Nhớ sông Hương ca điệu nắng vàng

Em ta ơi:  Yêu hay buồn vẫn thế

Hát ngh́n lời một điệu ca xang

 

Và năm nay nơi xứ người Thu lại

Thu Napa xao xác lá vàng

Đời cứ ngỡ Thu rồi Thu cứ thế

Mỗi ngày qua Thu nhuốm điệu trăng tàn

 

Thu Cali lá không vàng xứ Bắc

Mà hồn Thu từ cơi lang thang

T́nh Thu ấy biết xưa c̣n hay mất

Trong công viên “Lá say Rượu… Vàng”.

 

Trần Kiêm Đoàn

Cali Thu 2006

 

 

thơ

trang nhà