Trần Kiêm Đoàn

 

 

VĨNH PHỐI :

NGHỆ THUẬT TRUNG THỰC VỚI CHÍNH M̀NH

 

(Điếu văn bái biệt Giáo sư Hoạ sĩ Vĩnh Phối

tạ thế ngày 17-7-2017 tại Huế )

 

 

 

Thầy ơi !
Nghe tin báo hôm nay Thầy vừa mất,
Kẻ ở phương xa nhớ Huế lạnh quê nhà,
Cứ nghĩ mai mốt em về không gặp Thầy. Buồn quá!
Thế hệ ḿnh đang lần lượt ra đi...

Nhớ lại một thời:
Thầy tṛ ḿnh giữa thế hệ chiến tranh.
Dẫu bịt mắt, bưng tai, vô t́nh, lánh mặt…
Cũng ch́m trong bom đạn ngút lưng trời.
Ngó trước khăn tang, quay lui áo chế,
Đầu xóm cô nhi, cuối đường quả phụ,
Có trái tim ai mà không thổn thức kêu gào.
Ôi lịch sử những ḍng đời cay nghiệt,
Những tự hào hoá giải với oan khiên.

Nhớ Linh Xưa:
Thưa thầy,
Bái vọng:

Đại học Văn Khoa ngày đó,
Em học Thầy trong năm học 1967-68,
Chứng chỉ Văn Minh Việt Nam khai giảng lần đầu.
Như tiếng vang dân tộc tự hào.
Thầy dạy môn Tạo H́nh - Hội Hoạ,
Trí thức, lương tri, nghệ thuật truyền trao.
Nhưng thư viện giảng đường ngữa nghiêng đạn pháo,
Năm học đi qua mờ dấu kinh thư...

Vọng linh Thầy:
Ngày em bỏ Huế mà đi; vẫn nhớ lời Thầy tâm sự:
“KHÓ NHẤT LÀ TRUNG THỰC VỚI CHÍNH M̀NH”;
Và sẽ khó ngàn lần hơn khi vẫn giữ được chính ḿnh,
Không nghiêng ngữa bội t́nh trên đường sáng tạo.
Em gặp lại Thầy ngày về lại Huế 20 năm sau.
Tóc đă bạc mà sóng lặn, tâm thuần sau hơn ba mươi năm vật vờ gió băo.
Thầy ví von chúng ta như dám sỏi đáy ḍng sông.
Nh́n rơ mặt nhau khi biển đời lặng sóng.
Và Thầy tṛ cùng vui v́ đă sống trung thực với chính ḿnh.
Dẫu cho đời quay ṃng ṃng vàng đỏ trắng xanh.
Gặp thời thế, thế thời, phải thế...
Vẫn làm lăo ngoan đồng trở về với mẹ.
Đâu sá ǵ bạc nát vàng tan.

Em vẫn c̣n giữ,
H́nh em Thầy vẽ trên bao thuốc lá...
Buổi hàn huyên cạnh cầu Trường Tiền ở quán cà phê Sơn.
Thầy gọi em là "bạn"...
Và em tin rằng, cả thế hệ Chiến Tranh Việt Nam đều coi Thầy là bạn.
Bởi chung ḍng lịch sử bao năm đầy bi tráng:
Nhưng vẫn anh linh như ṿng xoáy trống đồng.

Bái biệt Thầy...
Ḍng đời là con đường một chiều sinh diệt,
Nên sum vầy là khởi điểm của chia ly.
Lần cuối gặp Thầy đă ba năm qua đi,
Tại quán Vỹ Dạ Xưa ở bên bờ sông Hương xứ Huế.
Thầy đọc bài thơ em mới làm dăm câu trên mạng lưới:
"Gặp nhau cứ ngỡ như lần cuối,
Nâng chén cười tan nỗi ngậm ngùi!"
Và hôm đó em gặp Thẩy lần cuối;
Hôm nay ngậm ngùi c̣n ai nâng chén cười tan!

Tưởng niệm:
Hương linh Thầy.

Thế kỷ ta đi đường nghệ thuật gập ghềnh,
Thầy vững bước không cḥng chành chao đảo,
Trong ứng xử, giữa cuộc đời, sáng tạo,
Sống an nhiên như một Lăo Ngoan Đồng,
Nên ngày ra đi không vướng bụi trần,
Tự tại thong dong,
Thảnh thơi, chung cuộc.
Cung tiễn hương linh Thầy.
Tâm hương,
Bái biệt!


Sacramento 17-7-2917
Trần Kiêm Đoàn
(Sinh viên c/c Văn Minh Việt Nam, Đại học Huế 1967-68)



TKĐ – Vĩnh Phối vẽ trên bao thuốc lá 5-2009



 


 

thơ sáng tác

thơ

trankiemdoan.net