Thơ Vay...

 

 

cũng đành

 

Tiễn nhau nhẹ vẫy tay chào

Quay lưng cố giấu giọt trào bờ mi

Biết là sẽ đến phân ly

Biết tôi rồi sẽ xuân th́ tàn phai

 

vui

 

Đêm về vui với âm thầm

Hàn huyên với bóng ngắm trầm tỏa hương

Nghe chim khóc tiếng đau thương

Nghe khua lá rụng bên vườn. Vâng, vui!

 

Cảm ơn lời “chúc em vui”

 

trách

 

Đến chi mang băo đời nhau

Thức tôi ga nhỏ chuyến tàu người qua

Tim đau lần nữa mù ḷa

Bờ mi rồi lại nhạt nhoà.

 

Đến chi???

 

trách thêm

 

Gọi nhau c̣n gọi nhau chi?

Chùng ḷng tôi đă ù ĺ, tàn phai

Đời tôi chừ như đêm dài

Gọi nhau chi để sạn chai bỗng mềm.

 

Tịnh Vân

(riêng về thầy T.K. Đoàn)

 

 

 

 

 

Thơ... Trả

 

 

phiền

 

Say cũng phiền.  Tỉnh cũng phiền!

Chuông khuya chưa gióng. Canh thiền lại say.

Ai về vỗ một bàn tay,

chăng tiếng vọng phương này lăng quên.

 

duyên

 

Giật ḿnh... tự tại an nhiên,

Đón cơn gió lạ thổi miền phù vân

Biết thân Tu giữa Bụi trần,

Lặng nghe tràng hạt xoay vần...

Nghiệp... Duyên?!

 

yên

 

Tưởng rằng trăng đă ngủ yên,

Sao Hôm đă lặn bên triền sao Mai.

Sâm Thương từ độ vàng phai,

Sông sâu thành núi, c̣n ai gọi đ̣?

 

thiền

 

Ḥ khoan, khoan hụi, khoan ḥ...

Thiền sư gác mái ghé bờ uống say

Tâm Không – đối bóng cuộc đời,

Ba ngh́n thế giới – đất trời – Có... Không!

 

Trần Kiêm Đoàn

(cũng riêng  về tṛ Lê Tịnh Vân)

 

 

 

trở lại thơ xướng họa