|


VIỆT KIỀU
Phi trường San Francisco giữa
mùa Giáng sinh rực rỡ với đèn sao lấp lánh. Cả một rừng
người tứ xứ đưa đón, đi về, bận rộn, xung xăng như chú rể,
cô dâu trong ngày cưới. Đứng trong đám đông người lố nhố
hầu như toàn tóc đen của dân châu Á trước quầy vé đường bay
quốc tế về Manila đang chờ nhân viên Philippines Air Lines
cân gởi hàng hóa về Việt Nam, Huy có thể nghe ŕ rào tiếng
Việt đủ giọng nói Trung, Nam, Bắc. Nh́n những va-li hàng hoá
căng phồng với các món hàng gởi gắm chĩu nặng t́nh quê và
những khuôn mặt ưu tư v́ lo hành lư cân quá tải, Huy cảm
thấy ḿnh lạc lơng. Đă không ai đưa tiễn mà Huy cũng chẳng
thuộc về đoàn người đang rủ nhau về thăm quê hương trong mùa
Tết như bầy chim Ri mỗi năm gọi đàn trở lại cánh rừng cố lư
đầu nguồn.
Huy ôm chặt cái
va-li xách tay nhỏ nhắn của ḿnh, ngồi đơn độc trên chiếc
ghế phi trường nh́n dáng vui tíu tít, rỡ ràng của thiên hạ.
Anh bạn lớn tuổi đưa giúp lên phi trường sợ thức khuya sớm
mai trễ giờ đưa báo đă kiếu về sớm. Huy bâng khuâng nhớ lại
những cái ga tàu c̣n đầy trong kư ức như ga xép Phú Bài, ga
tạm An Cựu và bến xe Nong, Truồi, Cầu Hai , Nước Ngọt – Huế.
Nơi đó, thời thơ ấu Huy cũng đă từng có niềm vui rộn ràng
cũng như nỗi buồn xao xuyến của sum họp và chia xa khi mỗi
lần đưa đón mẹ và mấy anh chị đi về. Giờ đây, ga tàu bay xứ
người quá tân kỳ và đồ sộ, nhưng với Huy th́ vẫn thiếu vắng
một “cái ǵ nằng nặng trong hơi máy. T́nh không vướng th́
ḷng dạ dửng dưng!
Mười mấy năm ở Mỹ,
Huy đă quen đi về một ḿnh trên chiếc xe đóng kín, những xôn
xao hoa lá trong hồn rồi cũng ṃn dần như những cặp lốp xe
chạy hoài trên những xa lộ quá trơn tru nên cứ truột dài
không chỗ dựa. Hương hoa và ư nghĩa về một cuộc sống t́nh
cảm đậm đà, ướt át h́nh như phai dần theo tháng ngày chạy
đuổi với cuộc sống quá thực tế trên đất nước nầy. Huy độc
thân, làm việc toàn thời gian ban ngày và bán thời gian ban
đêm, nên những khoảng trống mơ mộng đă bị lấp đầy bằng những
giấc ngủ mệt mề và những bữa “cơm fast food” vội vàng cầm
trên tay vừa lái vừa ăn.
Thế giới t́nh cảm
của Huy cũng hiện thực mà mơ hồ như con tàu lầm lũi đi giữa
sương mù chệch hướng. Huy không c̣n quá trẻ để sống vỡ bờ và
cuồng nhiệt cho hiện tại và tương lai; cũng chưa già giống
thế hệ đàn anh để tự hào vu vơ trong vỏ ốc, cố chối bỏ một
thực tại chua cay để thay bằng một anh hùng quá khứ huy
hoàng đầy hoang tưởng.ï Huy vẫn đứng bên lề t́nh cảm lứa đôi,
nh́n những người bạn gái người Việt kiêu sa ngày một xa và
những người bạn gái Mỹ thực tế và xông xáo đến trần trụi
ngày một vắng. Trong cô đơn, Huy càng thấy thấm thía t́nh
thương của mẹ và những gắn bó đậm đà dành cho gia đ́nh và
t́nh nghĩa anh em ruột thịt ở quê nhà. Những khoản tiền lớn
chắt chiu và dành dụm được bằng đồng lương đi làm ngày đêm
không có giờ ngủ Huy hớn hở gởi về đều đặn cho mẹ, cho anh
không một chút đắn đo. Huy bằng ḷng với sự hy sinh cực
nhọc bên nầy để có tiền gởi về cho mẹ được sung sướng, cho
anh được thoải mái làm ăn và cho các cháu được học tập nên
người. Có những đêm đi làm về khuya khoắt, lạnh vùi trong
tuyết, Huy chỉ cần nhắm mắt lại, tưởng tượng cảnh bà mẹ quê
của ḿnh vui với bầy cháu ngoan, học hành xuất chúng, bên
cạnh ông anh chí thú làm ăn là Huy đă thấy ḷng ấm lại, sung
sướng miên man nên tuyết lạnh bỗng trắng như bông kết thành
mơ ước.
Mẹ không biết chữ
nhưng đă có anh cả và bầy cháu chăm chút viết thư đều đặn
cho Huy. Những lá thư từ quê mẹ! Những lá thư quê hương nổi
bật với đường viền xanh đỏ quanh b́ thư, bao năm qua đóng
vai những chuyến tàu t́nh cảm chuyên chở yêu thương.
Nghĩ đến mẹ thật
nhiều, Huy ôm chặt bao hành lư xách tay với những món quà
của một thuở ước mơ dành cho me. Huy nghe tim đập nhanh khi
liên tưởng đến phút sum họp. Huy sẽ quàng lên vai mẹ cái áo
gấm Thượng Hải màu huỳnh bá điểm hoa lư. Mẹ sẽ cười vui phất
phơ tóc trắng khi Huy mặc thêm cho mẹ cái áo bông mềm với
những đường may trấn thủ mà Huy đă đặt mua tận Hồng Kông.
Huy không hiểu bao năm qua gót chân mẹ có c̣n nứt nẻ khi mẹ
mang đôi giày nhung. Huy biết mẹ vẫn cười vui nhưng Huy sẽ
buồn buồn pha chút tủi thân khi trao mẹ chiếc áo Quan Âm mà
Huy đă lên tận tu viện Kim Sơn để thỉnh cho được những nét
thủ bút chữ Phạn tài hoa của thầy Trưởng Thượng. Đây sẽ là
chiếc áo choàng khi mẹ trăm tuổi. Huy sẽ cận kề bên gối mẹ
hay vẫn ở quê người ngày mẹ mặc áo Quan Âm đi vào vĩnh biệt
th́ vẫn có bóng Huy gói ghém trong chiếc áo.
Chuyện kể ngày xưa
có một người t́nh đi trên gai, chạy giữa tuyết, ngủ gữa đồng
hoang nắng cháy mà vẫn ung dung trên những dặm đường dài
không biết khổ v́ cảm giác thường là sản phẩm của sự so sánh.
T́nh cảm của Huy hướng về mẹ và quê hương cũng dạt dào như
sóng lớn. Huy quên đi rất nhanh những nhọc nhằn ngày qua ở
quê người cho niềm hạnh phúc đang hiện rơ dần từng nét trên
quê hương.
Huy ghé vào quán cà phê trên
bến xe đ̣ An Cựu về làng, kêu một cốc cà phê đen. Cái mùi ẩm
mốc muôn thuở của bến xe gây cho Huy cảm giác gần gũi, ngây
ngây. Một thoáng hồi tưởng ấm áp mơ hồ bốc lên từ tách cà
phê đặc quánh làm Huy thắy dịu ấm từ chân tới đầu như được
tắm trong gịng nước trưa hè của gịng sông quê hương. Huế
hôm nay vẫn là Huế mười năm trước. Huy hôm nay cũng thế, bộ
quần áo rẻ tiền khoác lên vóc dáng mảnh khảnh, rám nắng và
đôi dép không quai sau đă giữ lại được h́nh ảnh cũ của chú
Huy xóm nhỏ ngày xưa. Cảm giác chim bay về nguồn cội để họp
đàn, ḥa điệu, thuộc về trong một tâm hồn xao xác lạc bầy
nay t́m được về tổ ấm sao mà đằm thắm, tràn đầy, ngất ngây
đến thế. Trí óc và tâm hồn Huy buông thả, lắng nghe; khỏi
phải dùng lư trí để nói cho đúng chữ, đúng giọng; khỏi phải
luôn luôn trong trạng thái tỉnh thức để nghe cho hiểu, chạy
cho đúng đường như bao năm qua phải tranh sống ngày lại ngày
bên trời Âu Mỹ. Không ai để ư Huy là dân tóc đen, hay tóc
vàng; cũng chẳng ai ṭ ṃ muốn biết Huy từ đâu lại. Giọt
nước cũ đă trở về gịng sông xưa th́ cứ việc xuôi gịng giữa
hai bến bờ lau lách.
Huy là người cuối cùng lên xe,
phải nói là “đeo” lên thành xe mới đúng, v́ chuyến xe chót
trong ngày quá chật, hành khách đứng chen chân từ trong ra
ngoài chật cứng. Cũng là chiếc xe hộp loại Renault đă lê
gót trên cùng một tuyến đường từ ba mươi năm trước. Bác tài
xế vui tính thuở nào giờ có vẻ mệt mỏi, ngồi trên hai cái
mền xếp làm nệm xe, ôm tay lái ṃn nhẵn, hút thuốc vấn,
miệng bập bập nhả khói buồn hiu giống thân cây gỗ gió già
trơ trụi đợi măi chẳng thành trầm. Rồi cũng có một anh lơ
xe trẻ tuổi cầm cần ma-ni-ven cong lưng quây túi bụi, chiếc
xe thở ph́ pḥ rồi nổ máy cho toàn thân run lên và chầm
chậm lê bánh về làng. Huy không c̣n cách nào để tránh ngực
sát ngực, vai kề vai với những người hành khách khác. Điểm
tựa duy nhất là những cánh tay giơ quá đầu bám chặt vào giá
trần xe, buông thả thân xác chao đảo lắc lư tự do theo nhịp
ga, chân thắng của bác tài xế. Mùi mồ hôi, mùi hàng hóa,
tiếng nói chuyện lao xao... quen thân quá như mùi đồng ruộng,
như bài hát “Vui Ca Lên” đồng vọng thuở thiếu thời. Xe lăn
bánh lần ṃ với giàn máy móc cũ kỹ than van, không đến nỗi
nằm đường nên cuối cùng cũng về tới bến.
Huy khoác xách hành lư lên
vai đi vào làng. Trời gần chạng vạng. Con đường xóm Sông
đă tối thẳm v́ rợp bóng tre. Huy muốn dành cho mẹ và gia
đ́nh một sự ngạc nhiên kỳ thú bằng cách âm thầm về lại làng
xưa không báo trước với bộ áo quần cũ kỹ nông dân. Huy tính
sẽ ṿng quanh theo ngơ vườn sau, theo phía chuồng heo vào
nhà bếp, lên nhà trên, rồi lặng lẽ ngồi xuống bên mẹ, đặt
vào ḷng tay mẹ gói thuốc cẩm lệ Mụ Cửu Ới, và gói trà Thiết
Quan Âm, rồi nói rằng: “Mạ ơi! Thuốc cẩm lệ ngon hạng nhất
với trà thơm của mạ đây ń!”
Chút háo hức mường trượng trẻ
thơ bỗng chùn lại khi Huy vừa bước vào khỏi cái b́nh phong
gia tàu trước ngơ. Tiếng nhạc kích động giật gân vang ra từ
ngôi nhà ngói đỏ đồ sộ c̣n núp giữa bóng tre. Cái nhà mới
với nền cao sừng sững đầy vẻ kiêu kỳ tội t́nh của một cô gái
quê thiếu nhan sắc mà cố làm ra dáng cong cớn thị thành.
Đèn điện xanh đỏ lập ḷe và tiếng hát khét lẹt rống lên đâu
đó từ giàn nhạc cụ rẻ tiền nhưng âm thanh cực kỳ khuếch đại.
Căn nhà ba gian hai chái quen thuộc không c̣n nữa. Chiều
quê với tiếng ếch nhái và côn trùng gọi đàn êm ả mất hút
trong đống văn minh học đ̣i cuối mùa làm Huy cảm thấy một
lớp đe dọa rờn rợn lẩn quẩn quanh ngôi nhà xưa giờ đă rùng
ḿnh lột vỏ.
Huy đứng tần ngần khá lâu
ngoài cửa chẳng ai để ư. H́nh như buổi tiệc nhậu hát nhạc
karaoke đang hồi hứng khởi. Huy nh́n thoáng anh Hai đang
ngồi ở bàn giữa với ly bia sủi bọt không rời trên tay. Tóc
anh đă bạc trắng, để dài, chảy xuống đôi g̣ má xệ vàng vọt.
Thằng Sơn, thằng Hải, hai đứa con trai lớn của anh Hai coi
vẻ đă trưởng thành đang thay phiên nói chuyện ǵ như hét,
tay nầy nắm lon bia, tay kia cầm điếu thuốc lăm lăm như đấu
kiếm bên cạnh những khuôn mặt vừa lạ vừa quen. Không thể
đứng ngoài lâu hơn được nữa, Huy bước lên thềm vào nhà.
Như thêm một khách nhậu, chẳng ai để ư. Huy đến sau lưng
anh Hai, quàng tay quanh cổ anh, kêu lên nghẹn ngào:
- Anh Hai! Em về đầy ń. Huy
đây anh nờ!
Người anh cả quay phát lại
như điện giật, ôm chầm lấy em, lay lay như gọi hồn ma về
nhập xác.
- Trời ơi! Huy! Đây là Huy
thiệt đây à? Chú về hồi mô mà không cho ai hay biết chi hết
rứa?!
Huy chưa kịp trả lời anh, đă
hỏi dồn:
- Anh! Mạ mô rồi?
Ông anh cả c̣n đang trả lời
lúng túng câu ǵ chưa rơ th́ con Vạc từ dưới bếp chạy lên,
nhào tới cầm tay Huy khóc nức nở. Vạc là con gái của người
giúp việc cũ đă sinh ra và lớn lên trong căn nhà này, nên
được mẹ Huy coi như con cháu ruột thịt. Cảm thấy như có một
thoáng lúng túng bất thường, Huy chụp ngay Vạc và hỏi tới
tấp vào tai nó:
- Vạc, mệ mô rồi?
Con Vạc trợn mắt lùi lại nh́n
Huy trân trân như nh́n một hiện tượng quái dị:
- Th́ mệ nằm ngoài đồng chớ
mô nữa.!
Huy không chắc ḿnh đă nghe
rơ, hỏi lớn tiếng:
- Cái chi? Mệ ở riêng à?
Con Vạc lại bù lu, bù loa
khóc lên. Vừa khóc, vừa kể:
- Chú Huy, chú hỏi chi lạ
rứa? Mệ mất hai năm ni rồi, chú ở Mỹ gởi tiền về lo đám, xây
lăng cho mệ, c̣n hỏi chi nữa!
Huy run rẩy ngồi phịch xuống,
ôm cứng chân người anh cả hỏi cuống cuồng:
- Anh Hai! Mạ mô rồi? Chỉ
cho em mau đi anh. Mau lên! Xin đừng ai nói láo với tôi
nữa. Trời ơi, Mạ! Con về với mạ đây mạ ń!
Không có tiếng trả lời. Huy
buông chân người anh đang ôm đầu đứng sững với khuôn mặt tái
xám, rồi lảo đảo chạy nhanh vào bàn thờ. Mẹ đó. Mẹ chỉ c̣n
là cái bóng thờ lúp mặt sau tấm khăn vải đỏ. Huy cuồng lên,
vươn tay ôm khung ảnh của mẹ. Sau lớp vải đỏ, sau khung
kính bụi mờ là khuôn mặt mẹ. Huy ôm ảnh mẹ vào ngực và lăn
lộn quanh nhà với cơn lốc t́nh cảm cho đến khi người y tá
đến băng những vết thương do khung kính vỡ cắt vào người
Huy. Nước mắt chảy nhiều hơn máu, nhưng có vị thuốc nào
băng bó nổi những thương tích cắt xé tâm hồn và cầm được
nước mắt của một đứa con vừa biết ḿnh vĩnh viễn mất mẹ.
Đă ba ngày, từ lúc tinh mơ
cho đến khi trời tối mịt, Huy chỉ quanh quẩn nơi Cồn Làng.
Đây là thế giới im ĺm của vĩnh cửu, là vùng mồ mă của tổ
tiên và con dân làng Tây Hạ sau khi nằm xuống và trở về với
đất. Huy nhổ cho hết những cây cỏ may lơ thơ cuối cùng
quanh mộ mẹ. Những nén nhang nối đuôi nhau cháy cho gịng
khói lam hiền và rất mong manh chảy trên đồng vắng. Nh́n
những bụi dứa hoang chen chúc muôn đời trên mảnh đất nghèo
cằn cỗi, theo dơi những con ong muối về xây tổ ẩn dưới cọng
lá mâm xôi, Huy bỗng thấy thèm khát một mái nhà, một khuôn
mặt tŕu mến và bàn tay ve vuốt thân yêu. Mẹ mất rồi. Mẹ
đang yên nghỉ dưới bầu trời xanh quê hương lồng lộng. Bàn
tay Huy đă chằng chịt vết cắt của cỏ dại và cháy nâu với
nắng gió đồng hoang, nhưng cái nghèn nghẹn không tên trong
ḷng vẫn không vơi bớt. Huy lẩm bẩm mấy câu thơ nổi loạn
của Nguyễn Đính đang trở về trong vô thức: “Mả cha cuộc đời
quá vô hậu! Nh́n tới nh́n lui không biết thù ai...” Uất
nghẹn, tủi thân, giận dữ, thương hại, lưu luyến, chán
ghét... đang là mớ ḅng bong cảm xúc lắng sâu trong ḷng
Huy. Ông anh cả bản lănh và uy quyền lẫm liệt một thuở
trong gia đ́nh giờ là một phế nhân của thời cuộc, đành tâm
dấu tin mẹ mất với đứa em út tha hương v́ nguồn lợi lộc bạc
tiền. Nhớ những đồng tiền chắt chiu ngày xưa mà anh cả đă
dành cho em lên thành phố học, nhớ phong cách mẫu mực một
thời của anh ấy trong gia đ́nh và làng xóm, rồi nhớ những
cái thư quê hương hỏi tiền hằng ngh́n đô la chữa bệnh cho mẹ
vừa gởi đều trong những tháng gần đây, Huy không c̣n một
phản ứng nào hơn là im lặng. H́nh như cả anh Hai và Huy
đều không c̣n chịu nổi cái im lặng núi đá trong suốt mấy
ngày qua. Nỗi mất mát của quê hương không c̣n ở mức độ
nghèo khổ mà đă vượt cao quá tầm băng hoại của tâm hồn. Cái
im lặng dồn nén trong Huy bỗng bắt đầu cựa quậy khi Huy nhớ
văng vẳng lời nhắn của bà chị dâu: “Ngày mai có tiệc lớn
mời bà con làng nước tới mừng chú ở Mỹ về thăm đó!”. Huy
bỗng lắc đầu, thở dài khi ngước nh́n dăy Trường Sơn tím thẩm
buổi chiều phía Tây đường quốc lộ 1. Dăy núi ngh́n trùng
buồn hiu hắt như quầng mắt thăm thẳm của mẹ già. Những trái
núi tự nhiên lớn dần như mây đen vần vũ trên đầu và những mồ
mả rúng động, rung rinh rồi bật rễ quan tài lao đi vun vút.
Huy chần chờ, ném viên sỏi cuối cùng lên mộ mẹ và vùng bỏ
chạy. Con đường qua ruộng, băng đồng quen từ thời tuổi dại
mở ra trước mắt. Qua cồn Gió, cồn Sim, cồn Nổi, cầu Bàu.
Có tiếng kêu đâu đây của mẹ, Huy dừng lại ngoái nh́n cồn
làng nhưng chỉ thấy mây mù bao phủ. Huy không biết ḿnh đang
khóc hay mồ hôi và mây mưa làm ướt đẫm mặt mày. Huy thấy
ḿnh nhẹ hẫng rồi bay đi, vi vu trong gió... Huy mở choàng
mắt dậy và thấy ḿnh đang nằm gối lên ngôi mộ hoang đầy cỏ
tranh trong bóng tối. Huy nhớ lại là ḿnh đă không ăn ǵ
trong suốt hai ngày. Sự đày đọa thể xác và nỗi uẩn ức bùng
vỡ làm Huy chao đảo. Huy gượng vùng dậy và tiếp tục xách
gói hành lư nhỏ bằng cái nón cời chỉ c̣n đựng giấy tờ và
tiền bạc, chạy lúp xúp theo đường quốc lộ 1. Tới được cái
ga xép Phù Lương, Huy chỉ c̣n đủ sức lết tới, lẫn trong đám
người đang chờ chuyến tàu chợ vào Nam.
Huy rời ga B́nh
Triệu vội vàng như trốn chạy. Cái xa lạ của con người ít ra
cũng có thể làm Huy cảm thấy dễ chịu, nhưng cái xa lạ của
đất nước lại làm Huy se ḷng. Đất nước cũng chỉ là vùng
đất cát mênh mang khi thiếu chất keo của t́nh người và chất
men của kỷ niệm. Vùng đất hứa trong bao nhiêu năm giờ bỗng
thành xa lạ. Thành phố không quen và con người chưa hề biết
di động tới lui như bóng mây giữa khung trời khuya và những
mảnh sao băng lạnh lẽo, vụn rời, xa lắc. Huy lửng thửng t́m
đến chiếc xe xích lô đậu ở góc đường chẳng phải t́nh cờ mà
v́ sợ những mời gọi vồn vă, giành giật. Huy như một con
chim bị gió cuốn trong cơn băo của bạc tiền. Một ngọn gió
thu chớm lạnh cũng đủ làm cho chim rùng ḿnh lẫn trốn.
Cho đến khi ngồi
hẳn trên xe rồi mà Huy cũng chưa biết ḿnh sẽ đi đâu. Người
đạp xe với khuôn mặt sạm nắng, nhưng vẻ phong trần vẫn chưa
xóa hết những nét thanh tú sau đôi kính cận và dáng trầm
tĩnh, chịu đựng đơn độc. H́nh như chẳng có ǵ ngạc nhiên
trong giọng nói, ông hỏi Huy:
- Vậy chớ cậu muốn đi đâu?
Huy trả lời như cái máy:
- Tôi cũng chưa biết về đâu
nữa.
Rồi như chợt nhớ ra là ḿnh
cần rời khỏi đất nước đang trở thành xa lạ nầy càng sớm càng
tốt, Huy đổi lại:
- Chú cho tôi tới trạm bán vé
máy bay trên đường Lê Lợị
Không nghe Huy hỏi
giá, người phu xe nhắc:
- Tính cậu năm ngàn.
- Được, họ sao tôi vậy. Đi
thôi.
Giữa đường phố Sài
g̣n, sự chững chạc và cách lái xe quá cẩn thận của người đạp
xe xích lô thường trở thành thua lỗ. Xe nầy vượt xéo trước
mặt, xe nọ lạng sát bên hông, xe kia bóp c̣i qua mặt, xe
khác lè kè sau lưng, chiếc xích lô vẫn đi chầm chậm, lùi măi
phía sau giữa gịng xe cuồn cuộn chảy. Xe và người có vẻ
chịu đựng một cách tội t́nh như công tử lỡ thời về quê làm
mướn.
Sự trống vắng trong
Huy lại lớn dần như một nỗi ám ảnh nặng nề, hừng hực khi
hăng máy bay trả lời dứt khoát là họ không thể dàn xếp cho
khách hàng muốn đổi vé về sớm hơn kế hoạch v́ đang giữa mùa
Tết. Cái rộn ràng của Sài g̣n vô t́nh đến độ tàn nhẫn đối
với những đứa con hoang lạc phố, lạc nhà. H́nh như đọc
được một phần sự nổi loạn âm ỷ nhưng tuyệt vọng một cách đầy
hoang dại qua thái độ quay quắt và khuôn mặt bị dồn nén như
muốn vỡ ra từng mảnh của Huy, người đạp xe xích lô lên
tiếng:
- Giờ cậu muốn đi về đâủ
Huy trả lời không cần suy
nghĩ:
- Chú cho tôi về đâu cũng
được v́ thực ra tôi cũng chẳng có một nơi đâu để về cả.
Người phu xe cười rất nhẹ:
- H́nh như cậu đang có chuyện
buồn, nhưng đừng quên đây là đường phố Sàig̣n. Giữa sự xô bồ
của một thành phố lớn, chỉ ḿnh mới biết bảo trọng lấy sinh
mạng của chính ḿnh trong cảnh vàng thau lẫn lộn. Cái ngang
bướng tận cùng của một tâm hồn chợt mất thiên đường ảo vọng
trong Huy bỗng bừng bừng trỗi dậy:
- Chuyện chết hay sống đều có
số, thiên lôi tôi cũng không ngán đâu chú ơi. Chú cứ chở
quanh tôi khắp Sài g̣n, tốn bao nhiêu tôi cũng trả.
Người phu xe đáïp gọn lỏn:
- Không! Tôi không chở được.
Huy cười mĩa mai:
- Nghĩa là chú đếch cần tiền,
phải không?
Người phu xe cũng cười khô
khan:
- Rất cần tiền tôi mới phải
đi đạp xe xích lô như cậu thấy đây nè, nhưng tôi chỉ cần
những đồng tiền lương thiện.
Huy phá ra cười:
- Chú nói nghe như chuyện
tiểu thuyết cả trăm năm về trướùc. Tiền lương thiện hay tiền
bất lương cũng phải có in hai mặt xanh xanh, đỏ đỏ trong đó
mà. Bộ chú là tiên và tiền của chú chỉ có toàn màu trắng
thôi sao?
Người phu xe vẫn nhẹ nhàng:
- Tôi không là tiên, nhưng
cũng chẳng phải là đệ tử của tiền. Tôi chỉ là một người biết
giới hạn của ḿnh để sống qua ngày trong thời buổi khó khăn
nầy thôi.
Huy đang im lặng suy nghĩ
miên man về cái lạ lùng của con người Việt Nam “trăm người
tục, chục người thanh” th́ chiếc xe xích lô dừng lại đột
ngột trước một căn nhà hai tầng khang trang khuất một nửa
sau những tàng cây xanh đậm ở khu Duy Tân. Người phu xe
xích lô laị gần Huy, chỉ tay vào ngôi nhà giải thích:
- Đây là công ty “Đa nhiệm”.
Nghe nói đây là nơi đáng tin cậy nhất để t́m bất cứ thứ dịch
vụ nào cũng đều có. Cậu cần ǵ cứ liên lạc thẳng với họ.
Trước khi Huy kịp nói lên ư
nghĩ vừa thoáng qua th́ người phu xe đă vuốt mái tóc muối
tiêu, chầm chậm đạp chiếc xích lô mất hút cuối đường.
Huy vác cái xách
tay rẻ tiền, e dè bước vào căn nhà sang trọng trong cái thế
chẳng đặng đừng. Pḥng ngoài của ngôi nhà là một kiểu văn
pḥng trang hoàng tân kỳ không thua ǵ những văn pḥng điều
hành của một công ty lớn ở Mỹ. Ngựi đàn ông ăn mặc chải
chuốt và sang trọng tiếp Huy một cách lịch sự:
- Thưa ông, chúng tôi có thể
giúp ông điều ǵ ạ?
Huy nghe âm vang tiếng nói
ḿnh giận dữ một cách vô lư:
- Tôi muốn chơi bời, phá
phách, nổûi loạn. Tôi muốn quên...
Người đàn ông càng tỏ ra lịch
lăm hơn với dáng trầm ngâm lắng nghe Huy nói. Ông ch́a gói
thuốc Dunhill ra mời Huy và chậm răi vừa trả lời, vừa hỏi
lại:
- Những điều ông muốn cũng dễ
thôi, nhưng xin lỗi là chúng tôi cần biết thêm một vài dữ
kiện riêng về ông để tiện việc săp xếp. Thế thưa ông, ông có
biết cỡi ngựa, bắn súng không?
- Không.
- Ông có thích tṛ chơi đấm
đá nhào lộn không?
- Không.
- Ông có sở trường chơi những
môn thể thao nào không?
- Không.
Ông ta rít một hơi thuốc dài
rồi kết luận một cách khéo léo làm xoa dịu bớt cơn sốt xốc
nổi trong ḷng Huy:
- Tôi cũng rất giống ông về
điểm nầy, nhưng tôi thường vẫn thích những cảm giác mạnh.
Người đàn ông xin lỗi vào
pḥng trong. Huy nghe loáng thoáng tiếng ông ta gọi điện
thoại loanh quanh và hội ư với người khác. Lát sau ông trở
ra với dáng tự tin và giọng nói pha một chút kiêu kỳ hơi bí
bật:
- Thưa ông, hồi năy ông tỏ ư
muốn t́m những tṛ chơi phá phách, nếu bây giờ có ai nói đến
việc phá như... phá trinh chẳng hạn th́ có làm ông phật ư
không?
Huy hơi giật ḿnh hỏi lại:
- Xin lỗi, tôi chưa hiểu rơ ư
của ông.
- Nghĩa là là có những
người con gái cần tiền muốn bán trinh tiết của họ để đổi lấy
một món tiền mà họ cần dùng. Như ông thừa biết đó, thông
thường hễ có người bán th́ có người mua. Chúng tôi không có
ư hạ thấp giá trị con người xuống ngang hàng với đồ vật.
Nhưng khái niệm “hàng hoá” của chúng tôi rất linh động. Đấy
chỉ là một phương tiện trao đổi có tính chất tương đối và
tạm thời giữa hai phía cung và cầu; giữa người bán và người
mua. Theo ư tôi th́ “món hàng” nầy rất thích hợp với hoàn
cảnh của ông v́ nó giúp ông t́m quên bằng sự “phá phách
trong an toàn”.
Huy lúng túng một cách trẻ thơ. Tâm trạng nổi loạn đang lắng
xuống thành sự ṭ ṃ bỡ ngỡ của một người đang đi trên đường
cái, bỗng dưng có người mời gọi bước vào ngưởng cửakhu rừng
huyền bí. Huy đang ở trên đà của sự hằn học bất chấp, hơn là
nỗi đam mê ong bướm và thể xác nên “gọi hàng” miễn cưỡng:
- Cũng được.
Bầu không khí có vẻ như trầm hẳn xuống v́ bộ mặt ưu tư của
Huy. Người quản lư cố hâm nóng bằng nụ cười ḍn tan, nhưng
cái ḍn mang tính xă giao hời hợt hơn là từ một niềm vui ấm
áp phát xuất tự đáy ḷng.
Người thanh niên đưa Huy đến
điểm hẹn, dặn ḍ:
- Xong việc, xin ông khóa
trái cửa và ném cái ch́a khóa vào nhà. “Hàng” đang chờ ông
trong ấy. Ông cứ việc thoải mái vào nhà. Thức ăn, bia, rượu
mạnh đều có sẵn trong tủ lạnh.
Gă thanh niên nheo mắt trái
làm hiệu theo cái cười đồng lơa, nhưng cũng rất đểu:
- Chúc “chú rể, cô dâu” một
đêm hạnh phúc nhé!
Huy e dè bước vào ngôi nhà
nhỏ bé xinh xắn nẳm ẩn sau tàng cây xanh. Pḥng khách trang
trí rất trang nhă và mỹ thuật. Điểm khác biệt với nhà Âu Mỹ
là cái tủ lạnh để ngay trong pḥng khách như một vật trang
trí và pḥng ngủ cách pḥng khách chỉ bằng cái màn voan
trắng nhạt điểm hoa hồng. Huy bỡ ngỡ nghe tim đập th́nh
thịch như kẻ trộm nhát gan. Huy biết có người đang đợi sau
bức màn mỏng, nhưng sao cái màn mỏng manh như gió thoảng ấy
bỗng thành cao vời vợi khó vượt qua. Huy không biết đă ngồi
lặng im trong căn pḥng nhỏ đến bao lâu, cho đến khi có
tiếng nói vọng ra, nửa như bực dọc, nửa như van lơn làm Huy
càng ngỡ ngàng, im tiếng:
- Xin lỗi ông khách, tôi đă
sẵn sàng!
Huy hoang mang nghĩ vẩn vơ
như tuổi nhỏ trong xóm nghèo ngày xưa chơi diều giấy. Mê
bay cao, nhưng lại sợ diều căng gió đứt dây bay măi lên trời
không về nữa. Giờ đây Huy đang cay đắng vói cái mặt trái dễ
sợ của đồng tiền, nếu cọng thêm với sự thực nhầy nhụa, trần
truồng của thể xác, Huy chắc là con diều giấy căng gió, bềnh
bồng thuở xưa trên cánh đồng làng sẽ bay măi không bao giờ
về lại.
Huy thở dài cùng lúc với
tiếng chân của “hàng” từ trong pḥng vén màn bước ra. Huy
bất chợt ngước lên và chạm ngay tia mắt nh́n lạ lùng của
người con gái vô danh, chưa một lần quen biết. Cả khách lẫn
“hàng” đều không kham nổi sự ngỡ ngàng nên đều ngó lăng qua
phía khác để tránh cái nh́n câm lặng nhưng đá sỏi cũng phải
se ḿnh. Im lặng kéo dài, nhưng tiếng nói lao xao từ kư ức
hiệân về, từ khổ đau dồn lại đă âm thầm từng đợt tràn qua da
thịt, cảm quan và suy tưởng của mỗi người. Huy muốn bương
ra khỏi đợt sóng ngầm của im lặng, lên tiếng trước:
- Xin lỗi, tôi hút thuốc có
làm phiền cô không?
Người con gái quay
nh́n Huy tỏ vẻ ngạc nhiên. Huy có dịp quan sát người đối
diện. Đôi mắt ướt, buồn thăm thẳm của cô ta hiện trên khuôn
mặt thanh tú không son phấn trông giống như những cọng lá me
cong rủ xuống buổi chiều. Cô gái có khuôn mặt thon, hiền và
thanh thoát, vẻ thanh thoát tự nhiên dễ làm cho những dục
vọng lắng xuống và làm cho người ta muốn cất cái bóng dáng
thanh thanh làm kỷ niệm hơn là để thỏa măn dày ṿ. Cô ta trả
lời Huy một cách nhỏ nhẻ và chịu đựng:
- Dạ khôngï, ông cứ hút tự
nhiên. Ở đây đàn ông có ai là không hút thuốc đâu mà ông
ngại.
Điếu thuốc tàn
chẳng giúp ǵ được Huy. Nh́n dáng chờ đợi của cô gái từ mái
tóc dài buộc cao bằng cái khăn tay màu tím nhạt, đến bộ áo
quần kiểu bà ba vừa vặn, đơn sơ, Huy cũng nghe được nổi xôn
xao gợn lên nhè nhẹ. Nhưng nỗi xôn xao thiếu sức nóng đam mê
để cháy đỏ thành lửa dục t́nh mà chỉ hiện rơ lên từng hồi
như những đụn mây xám quê hương lăng đăng trôi đi và mất hút
sau lũy tre làng vào những buổi chiều quê xưa có mưa giông
đầu mùa Hạ.
Cái đồng hồ treo
tường vừa điểm chưa dứt chín giờ, cô gái đă kêu lên hoảng
hốt:
-Thôi chết! Đến giờ hẹn rồi.
Tôi phải đi gặp người ta. Đây là chuyện sống chết của... của
tôi.
Sự hấp tấp đột ngột
của cô gái làm Huy nh́n cô ta ngạc nhiên. Với giọng nói sũng
nước mắt, cô gái nói với Huy nửa như van xin, nửa như quyết
đoán:
- Tôi xin đi công chuyện
chừng nửa giờ sẽ về lại đây. Tôi chưa bao giờ gạt ai cả. Ông
khách có tin tôi không?
Huy nghĩ đến loài
chim vạc ăn đêm với tiếâng kêu xao xác về khuya và đáp một
cách lửng lơ:
- Tôi không có lư do để tin
tưởng hay hoài nghi ai cả, nhưng nếâu có việc, cô cứ đi tự
nhiên.
Cô gái có vẻ vội
vàng và căng thẳng quên cả tiếng cám ơn, chạy nhanh ra cửa.
Huy mệt mỏi nh́n một lượt quanh căn nhà hiu quạnh. Tất cả
lặng yên. Chỉ có cái đồng hồ thản nhiên đếm bước, không
chấp chuyện buồn vui. Vắng đi một khuôn mặt vừa chợt thấy,
sự cô tịch dằng dặc trong Huy chẳng thêm hay bớt. Có rán
nhổ dăm ba sợi tóc bạc để thách thức với thời gian th́ tuổi
già vẫn đến. Huy không c̣n muốn dính mắc và quyết định lặng
lẽ ném trả ch́a khóa nhà trở lại như lời dặn “sau khi đă
nhận hàng”. Một thoáng qua, tất cả như trở thành quá khứ
với Huy. Cũng trong một thoáng đó, Huy bỗng cảm thấy niềm tự
do tuyệât đối: Không bên đó, không bên nầy, không níu kéo,
không thân thích, không đam mê, không t́nh tự... Huy khóa
trái cửa và nghe tiếng ch́a khóa rơi xuống nền xi măng phía
trong, rồi bước xuống bậc cấp lẫn trong bóng đêm Sàig̣n mát
lạnh. Ra gần khỏi ngơ, chân Huy đạp lên một vật ǵ đó trơn
truột một cách bất thường, Huy đá ra phía sáng th́ hóa ra là
cái ví con thường đuợc các bà cất trong ví mẹ xách tay, Huy
Cầm lên xem và thấy những xấp tiền mười ngh́n đồng Việt Nam
dày cộm. Lục trong ngăn nhỏ, cái thẻ sinh viên trường đại
học... mang tên Hoàng Thị Giáng Châu với tấm h́nh rơ ràng là
cô gái “hàng” vừa bương bả ra đi. Huy linh cảm có sự cố
nghiêm trọng nào đó đang xảy ra cho cô gái không may nên
chạy nhanh ra phía ngả ba đường cái. Mấy người phu xe ôm
đang ph́ phà hút thuốc tṛ chuyện, Huy hỏi ngay:
- Mấy chú năy giờ có thấy cô
gái mặc quần áo trắng chấm hồng ra đây kêu xe đi về đâu
không?
Một người phu xe
trẻ nhanh miệng lên tiếng:
- Có, anh Hai Cù Nèo vừa chở
cổ đến nhà thương tim của Tây trên đường lên Chợ Lớn rồi.
Huy gọi xe ngay đến
đó và được biết cô gái đang thăm thân nhân ở trong khu giải
phẩu. Đêm muộn, pḥng đợi bệnh viện vắng hoe. Có tiếng
tranh căi từ phía cuối hành lang tối om. Huy nhận ra ngay
tiếng nói của cô gái “hàng” và giọng khàn khàn của một người
đàn ông lớn tuổi.
- Rất tiếc là tôi không đủ
thẩm quyền để giúp mẹ cô...
Tiếng người đàn ông
nghe đầy vẻ bực dọc, trong lúc tiếng cô gái vẫn cầu khẩn:
- Thưa ông quản lư, hôm qua
ông đ̣i tám triệu cho ca mổ của mẹ cháu. Cháu đă “chạy” hết
ḿnh để có tiền lo cho mẹ. Giờ mẹ cháu đang chờ trên bàn mổ,
chết sống cận kề, ông lại hỏi thêm tiền... Trời ơi! Cháu
biết đào đâu cho ra tiền bây giờ. Mẹ ơi! Con đành ngồi nh́n
mẹ chết tức tưởi vậy sao hả mẹ?!
Người đàn ông vẫn
lạnh lùng:
- Rất tiếc tôi phải về ngủ,
má cô có trực ban lo. Tôi cũng có gia đ́nh và bản thân tôi
để lo. Tôi lo cưu mang tiếng khóc than của người khác th́ ai
cưu mang cho cuộc sống của tôi đây. Tất cả phương tiện và
thuốc men trong trường hợp đặc biệt của má cô đều phải đi
mua, mà đi mua th́ phải có tiền chớ!
Cô gái chắp tay quỳ
xuống cản đường:
- Xin ông cứu cho mẹ cháu một
lần. Thiếu tiền, cháu sẽ kư nợ suốt đời cũng được.
Người đàn ông nh́n
quanh với đôi mắt trống không và ngái ngủ, nói với người đối
diện một cách thản nhiên:
- Cô em nên hiểu vai tṛ giới
hạn của tôi trong bệnh viện nầy. Điều ǵ làm được để giúp
người, tôi không từ chối. Nhưng điều ǵ vượt ngoài quyền
hạn và khả năng của tôi th́ tôi xin chịu. Riêng trường hợp
của cô tôi xin lập lại lần chót là tôi không làm ǵ giúp cô
được.
Ông ta vừa nói, vừa
hấp tấp bước đi trong khi cô gái vẫn hai tay ôm mặt như
không dám mở to mắt để đối diện với thực tế cùng đường trước
mắt. Người đàn ông bước qua pḥng đợi. Huy đă đứng sẵn ở
đó, tiến nhanh ra phía trước cản đường ông ta, nói nhỏ:
- Nầy, chú quản lư,
tôi muốn nói chuyện với chú một lát được không?
Người đàn ông ngạc
nhiên càu nhàu:
- Lại có chuyện. Chuyện ǵ
nữa đây?
Huy đáp gọn lỏn
nhưng lại thừa sức mạnh níu ông ta đứng lại:
-Tiền!
-Tiền ǵ?
-Tiền để ông ở lại lo cứu
người đàn bà đang nằm trên sàng mổ.
Người đàn ông nhíu
lông mày quan sát Huy từ đầu đến chân, vẻ nghi ngờ. Huy tấn
công ngay bằng cách lôi ra cọc tiền c̣n bao giấy ngân hàng,
đưa ra trước mặt ông ta:
- Thiếu bao nhiêu nữa là đủ.
Người đàn ông thoáng một chút
ngỡ ngàng, rồi hấp tấp mở cặp và giấy bút ra tính toán. Huy
chận lại:
- Thôi, khỏi tính toán! Hồi
năy tôi nghe chú tính với cô ấy rồi, giờ chỉ cần nhắc lại
thôi.
Người quản lư nói
một cách nhỏ nhẹ và lịch thiệp không ngờ:
- Thưa ông, ngoài khoản tiền
phí tổn cơ bản, c̣n thêm tiền “phát sinh” không nằm trong kế
họach. Tất cả là bốn triệu bốn trăm năm chục ngh́n.
Huy nh́n người đàn ông mĩm
cười một cách dễ dăi:
- Vậy th́ tôi đưa chú năm
triệu cho chẵn nha.
Người đàn ông đếm tiền, mặt
mày hớn hở. Trong khi đó người con gái ôm mặt ngỡ ngàng
nh́n cảnh diễn ra như câu chuyện kể về một cuộc đời nào đó
xa lạ với ḿnh, rồi run rẩy nói với Huy:
- Tôi sợ quá! Tôi không hiểu
ǵ hết. Không hiểu chuyện ǵ đang xẩy ra cho mẹ tôi đây?
Huy nhẹ nhàng an ủi:
- Điều cô cần hiểu trong lúc
nầy là phải cấp tốc cứu sống mẹ cô trước đă.
Huy trao lại cái ví nhặt được
ở ngôi nhà cũ cho cô gái đang bận rộn tính toán với viên
quản lư về ca mổ, rồi im lặng rút lui. Huy đi quanh co trong
các con đường hẻm để đừng ai nhận ra ḿnh rồi thuê xe trở về
pḥng trọ.
Thức giấc, Huy đếm thêm mộât
ngày chờ đợi vô vị. Có tiếng gơ cửa nhè nhẹ, Huy nói như
thói quen mỗi buổi sáng cô phụ trách pḥng đến làm công tác
vệ sinh:
- Cứ vào!
Mùi nước hoa nhè nhẹ rất lạ
làm Huy ngước lên. Cô gái “hàng” hiện ra một cách quá bất
ngờ làm Huy kêu lên sửng sốt:
- Là cô?! Sao cô biết tôi ở
đây?
Người con gái trả lời một
cách dửng dưng khiến Huy cảm thấy lạ lùng như đang tham dự
vào một vở kịch không có chủ đề:
- Thưa ông, tôi đă nhờ công
ty “Đa nhiệm” t́m và họ tự hào là có thể t́m ra cây kim lạc
giữa hè phố Sàig̣n.
Huy rất băn khoăn về thái độ
của cô gái. Dù không tự cho ḿnh là kẻ ban ân, nhưng ít
nhất Huy chưa hề làm ǵ để gây sự bất măn nơi người con gái
c̣n xa lạ nầy. Huy lên tiếng:
- Xin lỗi, không biết hôm nay
cô đến đây gặp tôi có chuyện ǵ?
Cô gái cúi mặt, giọng nói
buồn nhưng rắn rỏi:
- Tôi đường đột đến đây làm
phiền ông là một điều thật t́nh tôi không muốn. Nhưng thưa
ông, tôi cũng có một cuộc đời riêng để sống, dù cho đó là
kiếp sống hèn mọn, chua cay, tôi cũng phải cưu mang thân
phận của chính ḿnh. Ông đă rất cao thượng, hào hiệp khi bỏ
ra một số tiền lớn “mua hàng” rồi lặng lẽ bỏ đi. Tôi cảm ơn
ông vô cùng, nhưng tôi chỉ mong có sự đổi chác công bằng của
đôi bên thuận mua vừa bán. Tôi sợ lắm. Sợ nợ nần không trả
nổi, sợ ḿnh yếu đuối, sợ bị khinh chê, sợ lạm dụng ḷng cao
thượng của người khác để sống. Tôi vụng về, không giải
thích hết được nổi ḷng ḿnh, nhưng chắc ông hiểu cho tôi là
tôi chỉ muốn chịu trách nhiệm cho đời ḿnh, ḿnh làm th́
ḿnh chịu, dù trong tủi nhục và cô đơn.
Dáng chịu đựng và
cương nghị của cô sinh viên làm Huy cảm thấy nhói lên cái
cảm giác so sánh với cuộc đời sinh viên vô tư, được ưu đăi
về vật chất ở Mỹ. Dường như cái cảm giác “tiền trao cháo
múc” không c̣n lưu lại dấu vết nào trong ḷng Huy. Lần đầu
Huy lẳng lặng bỏ cuộc chơi v́ sợ đối diện với kinh nghiệm
cay đắng, lừa đảo của đồng tiền. Lần thứ hai trong bệnh
viện, ḷng Huy đă mềm lại v́ h́nh bóng của mẹ, những bà mẹ
già đau khổ. Huy cố gắng làm cho không khí b́nh thường trở
lại:
- Cô yên tâm, chuyện đâu c̣n
đó. Điều tôi muốn biết trước hết là t́nh t́nh sức khỏe của
bà cụ thế nào?
- Dạ, tốt lắm. Sau ca mổ kịp
thời mẹ tôi đă hồi sức rất nhanh. Cám ơn ông...
- Xin lỗi, cho tôi được ngắt
lời là năy giơ øcô dành cho tôi tiếng “cám ơn” hơi nhiều.
Tôi không dám nhận v́ tôi hiểu... Tôi cũng có một người mẹ
già. Xa mẹ hơn mười năm, tôi về thăm, nhưng mẹ không c̣n
nữa...
Tiếng Huy nghẹn lại. Khi
người con gái ngẩng lên và bắt gặp một giọt nước mắt long
lanh của Huy, ái ngại hỏi:
- Nghĩa là... ?
Huy cũng nh́n lên và cảm thấy
như vết thương vô h́nh của ḿnh được băng bó bởi đôi mắt đó,
đôi mắt thăm thẳm như cọng lá me cong rủ xuống buổi chiều...
Đă lỡ để cho một người con gái mới gặp nh́n thấy một giọt
nước mắt của ḿnh, Huy cảm thấy như đứa bé quê ngày xưa buồn
ngủ gặp ổ rơm, có cái áo cũ của mẹ cuộn tṛn làm gối. Huy
đă để cho tâm hồn của ḿnh nằm xuống giữa b́nh an và ngủ say
trong câu chuyện kể về nỗi bất hạnh của đứa con vừa mất mẹ.
Huy ngạc nhiên và xúc động với chính ḿnh khi tự nhiên đưa
tay tiếp cái khăn mù-xoa c̣n ướt nước mắt của cô gái để lau
nước mắt cho ḿnh.
Những ngày ngắn ngủi c̣n lại,
Huy đến với Sàig̣n, mỗi con đường không phải chỉ có thuần
tên gọi lạnh lùng, vô nghĩa, mau quên mà c̣n mang những lưu
luyến bâng khuâng v́ có thêm dấu ấn cảm xúc của hai người.
Đêm hội ngộ mà cũng
là chia tay cuối cùng, Huy thấy ḿnh như trẻ lại với cả một
thời quá khứ khi tham dự vào đêm liên hoan Tết của sinh viên.
Huy khám phá nguồn rung động của ḿnh vẫn c̣n rộn ràng như
buổi ban sơ sau bao nhiêu năm ngỡ như đă khô cạn trong thế
giới làm việc ngày lại ngày, buồn thiu, cô độc. Châu, người
con gái “hàng” hôm trước đang thánh thót tỏa hào quang trong
ánh đèn màu, hát bản “Ngậm Ngùi” trên sân khấu giảng đường
đại học. Huy miên man uống từng giọt âm thanh cao vút và
d́u dặt, lặng lờ với cơn say đời chếch choáng như thế giới
chẳng c̣n ai ngoài một người hát cho một người nghe. Khi
Châu trở lại bàn, Huy nói nhỏ như đang t́nh tự với gịng
sông nước ngọt quê hương:
- Châu hát thật tuyệt vời,
nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy một chút ǵ đó hơi vương
vướng trong ư thơ của Huy Cận mà chỉ khi nào hát lên mới
thấy rơ.
Cô gái khuấy ly
nước chanh, nói như nhắc:
- V́ “ Ngủ đi em! Mộng b́nh
thường” phải không anh?
Như ai vừa gọi tên
cho một ư nghĩ c̣n mơ hồ, Huy biểu đồng t́nh một cách sảng
khoái:
- Đúng! Đă mộng là phải “mộng
phi thường”, c̣n nếu chỉ muốn “ b́nh thường” th́ đâu cần
phải mộng.
Cô gái cắn cái
muỗng phô hàm răng đều đặn trắng ngà, rồi gơ nhè nhẹ lên
thành ly, nói trong nỗi gợi nhớ:
- Lâu lắm rồi, Châu cũng
nhiều lần suy nghĩ như anh. Nhưng thực tế nhiều khi chỉ ước
“mơ tầm thường” c̣n chẳng được, nói chi tới “mộng b́nh
thường”! Châu đang ước mơ những giấc mộng b́nh thường cho
ḿnh, cho người… thôi mà sao vẫn thấy c̣n quá xa vời như
ảo ảnh đó anh.
Những vương mang và
ước mơ của tuổi trẻ giàu suy tư làm cả hai chia xẻ trong im
lặng. Lúc chia tay, vẫn đôi mắt lá me cong huyền hoặc của
Châu nh́n vào mắt Huy thật sâu, nhẹ nhàng đọc lại lời hát
với một chút gởi gắm, bao dung:
- Ngủ đi anh: Mộng b́nh
thường!
Huy chới với phản
ứng với cơn lũ t́nh cảm đầu mùa:
- Ngủ đi em: Mộng b́nh thường!
Về pḥng trọ, Huy
trăn trở hoài không ngủ được. Huy mường tượng không biết từ
thời dựng nước, phải mất bao nhiêu ngh́n năm cho những cặp
t́nh nhân Việt Nam mới khám phá hết cái tinh hoa diệu kỳ của
tiếng nói để đi từ Ông và Tôi, Anh và Tôi, để tới đỉnh cao
chót vót: Anh và Em. Và, hai người gọi nhau Anh, Em từ đó...
Phi trường Tân Sơn Nhất trên
mảnh đất quê hương dịu hiền, sương gió, ngỡ như sẽ muôn đời
xa lạ với Huy đă may áo mới, đă có một linh hồn t́nh quê và
một bóng dáng t́nh tự. Sáng hôm nay, nơi đó thành nơi “tống
biệt”. H́nh ảnh quê hương trong phút này đối với Huy là
những cánh hoa păng-xê thêu màu tím trên chéo tà áo dài
trắng lất phất gió mùa Xuân của Châu. Hành khách đang lần
lượt vào pḥng cách ly. Huy cầm bàn tay búp măng bé bỏng
của Châu mà nghe những rung động xôn xao muôn phương đang
dồn lại. Chỉ một thoáng ấp ủ bàn tay ấm một linh hồn vẫn có
được nguồn cảm xúc miên man hơn là ngh́n đêm ngự trị cả cung
A Pḥng lạnh lùng không t́nh, không nghĩa.
Châu
nh́n đăm đăm hướng đi xa tắp sắp mang Huy về bên kia và Huy
đang cố níu lại những khoảnh khắc gần gũi với quê hương có
nụ t́nh vừa mới chớm bên nầy.
Cũng
chỉ là chút trao đổi vội vàng lúc chia tay, nhưng trong mỗi
thế giới riêng tư họ đă nói với nhau hơn muôn vạn lần như
thế:
- Anh đi b́nh an. Về Mỹ nhớ
thư cho em.
- Chờ tới Mỹ lâu quá, anh sẽ
viết thư cho em ngay trên máy bay. Em ở lại ngoan, học giỏi
và hát cho thật hay, nghe em!
Rồi như chuyện xưa,
có “cánh hạc bay lên vút tận trời”. Nhưng “cánh hạc” hôm
nay sẽ mang những người t́nh về lại với nhau. Quê hương, dù
vinh quang hay khốn khổ, vẫn là nơi đất nhớ, không phải là
chốn Đào Nguyên để tưởng, nên sẽ có chung một ngày về mà
chẳng có ai là người lạc bước.
trở về
CON YÊU BÁNH NẬM
trở về tập
truyện
|